Cảm nhận của luật sư về: Việc nhỏ hay việc lớn
Một dịp thật vô tình. Tôi được tham dự một phiên tòa phúc thẩm xét xử tranh chấp thừa kế, vụ việc đã được Tòa án Nhân dân (TAND) quận Gò Vấp xử sơ thẩm ngày 13/04/2009, nguyên đơn, bị đơn vụ kiện, những người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan đều có đơn kháng cáo và tòa dân sự thành phố xét xử phúc thẩm vào ngày 29/05/2009.
Dưới sự chủ tọa của thẩm phán phó chánh tòa dân sự
thành phố, việc xét xử được diễn ra nhanh chóng gọn, chưa hết 2 tiếng
đồng hồ kể cả thời gian nghị án, bản án phúc thẩm đã được tuyên theo
hướng hủy toàn bộ bản án sơ thẩm của TAND quận Gò Vấp vì đã vi phạm tố
tụng dân sự và thiếu cơ sở pháp lý để tuyên án.
Rời phiên tòa
trong cái nắng nóng gay gắt của tháng 5 không làm tôi mệt mỏi nhưng cảm
nhận của tôi đối với các nguyên đơn, bị đơn theo đuổi vụ kiện tôi thấy
mệt mỏi cho họ. Mất thật nhiều thời gian, công sức mà bị hủy án vì lý do
chủ quan của cơ quan xét xử cũng thấy nhiều điều trăn trở. Sau một
phiên xử đối với người làm công tác pháp luật, bản án đã tuyên, thế là
xong, việc còn lại là của bộ phận khác. Trong vụ kiện này tôi cảm nhận
được 2 điều:
1- Việc chia thừa kế theo pháp luật đã có qui định rõ
ràng tại các văn bản pháp luật và Nghị quyết 02 ngày 10/08/2004 của hội
đồng thẩm phán vấn đề này tôi nghĩ những người ngồi xét xử chắc chắn
phải hiểu rõ hơn ai hết, trường hợp nào được thụ lý chia tài sản thừa
kế, trường hợp nào không thụ lý được vì đã hết thời hiệu khởi kiện.
2- Tranh chấp thừa kế liên quan đến tài sản mà
định mức và định lượng không chính xác thì dựa vào cơ sở nào cho chính
xác để chia. Đương nhiên hình thức đã bị vô hiệu thì nội dung cũng không
thể được công nhận, nhưng vấn đề nằm ở đây là sự hiểu biết thật sự của
người ngồi xét xử hay sự vô ý chủ quan khi xét xử. Cho dù là lý do nào
đi nữa, lòng tôi vẫn cảm thấy băn khoăn khi chứng kiến cảnh người trong
vụ kiện bỏ hết công việc, thời gian nối đuôi nhau đến tòa án để nhờ
phân giải những tranh chấp dân sự trong gia đình, xã hội, để rồi sau bao
nhiêu công sức lại bị hủy án, lại quay về nơi cũ, lại tiếp tục từ đầu
con đường mình đã đi, mà lý do làm mất thời gian công sức đó không phải
do lỗi của họ, những người đi kiện.
Tôi không dám nhận xét hay có ý kiến gì đối với những
người đang cầm cán cân công lý, bởi phải qua nhiều đợt xét chọn họ mới
được ngồi vào vị trí đó. Nhưng tôi chỉ xin lưu ý rằng 1 bản án khi được
tuyên là nhân danh nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, cho nên bản
án đó phải được chính xác, đúng người, đúng tội, đúng pháp luật… không
thể vì sự vô tình hay cố ý của người cầm cân nảy mực trong lĩnh vực tư
pháp mà tuyên một bản án vi phạm tố tụng, thiếu chứng cứ pháp lý để làm
mất thời gian, công sức của người dân, những người đang đóng thuế, đã
thực hiện nhiệm vụ của mình đối với xã hội thì họ có quyền được pháp
luật bảo vệ khi quyền lợi bị xâm hại.
Vài dòng cho một vụ kiện dân
sự nho nhỏ ở sân pháp đình, vụ kiện nhỏ nhưng là vấn đề cần xem lại của
công tác xét xử. Cuộc đời người dân, mấy ai đã từng vô phúc đáo tụng
đình, cho nên hãy giữ thật cân bằng, nghiêm chỉnh, cán cân công lý trong
ngành pháp luật để tạo niềm tin tuyệt đối cho người dân khi nghe tuyên
đọc nhân danh nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.
SOURCE: CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ ĐOÀN LUẬT SƯ TPHCM - LS. ĐOÀN THỊ LAN
Trích dẫn từ:http://www.hcmcbar.org/index.php?option=com_contentlist&task=detail&cat=4&type=2&id=241