Điều kiện có hiệu lực của giao dịch dân sự theo quy dịnh của bộ luật dân sự năm 2005
Điều kiện có hiệu lực của giao dịch dân sự (GDDS) là một trong những nội dung cơ bản, quyết định sự ổn định, tính hợp lý, tính hiệu quả của các giao dịch trong giao lưu dân sự nói chung và trong hoạt động thương mại nói riêng. Nếu pháp luật không có những quy định cụ thể, rành mạch sẽ làm cho các chủ thể hoang mang và không tự tin khi tham gia GDDS, thương mại, gây ra những hậu quả khó lường đối với nền kinh tế – xã hội và có thể tạo ra sự tùy tiện không đáng có trong quá trình áp dụng pháp luật của các chủ thể có liên quan.
Vì vậy, vấn đề về điều kiện có hiệu lực của GDDS cần phải
được nghiên cứu và xem xét, đưa ra những giải pháp cụ thể nhằm mang lại
sự ổn định và tạo đà phát triển cho nền kinh tế.
Theo quy định tại Điều 122 Bộ luật Dân sự năm 2005
(BLDS 2005), một GDDS chỉ được coi là có hiệu lực khi đáp ứng đầy đủ các
yêu cầu sau: a) Người tham gia giao dịch có năng lực hành vi dân sự; b)
Mục đích và nội dung của giao dịch không vi phạm điều cấm của pháp
luật, không trái đạo đức xã hội; c) Người tham gia giao dịch hoàn toàn
tự nguyện. 2. Hình thức GDDS là điều kiện có hiệu lực của giao dịch
trong trường hợp pháp luật có quy định.
Tuy nhiên, trong quá trình áp dụng luật cũng như
nghiên cứu tính hợp lý của các quy định này trong thực tiễn, chúng tôi
nhận thấy vẫn còn một số bất cập cần phải được bổ sung, sửa đổi trên các
khía cạnh sau đây:
Một là, cần quy định cụ thể về khái niệm “người tham gia GDDS”
Theo quy định tại Khoản 1 (a), Điều 122 BLDS 2005,
điều kiện đầu tiên để xác định một GDDS có hiệu lực đó là “Người tham
gia giao dịch có năng lực hành vi dân sự”. Để xác định rõ nội hàm của
quy định này, khái niệm “người tham gia giao dịch” cần phải được làm rõ.
Tuy nhiên, trong nội dung các quy phạm pháp luật hiện nay chưa có bất
cứ một định nghĩa nào về “người tham gia giao dịch”. Vì vậy, khi mà chưa
có một định nghĩa chính thống, khái niệm này có thể được hiểu theo
nhiều cách khác nhau. Theo cách hiểu phổ biến hiện nay, “người tham gia
giao dịch” bao gồm hai chủ thể: chủ thể hợp đồng và người ký kết hợp
đồng. Điều đó có nghĩa là, để một GDDS có hiệu lực, trước hết người tham
gia giao dịch (chủ thể hợp đồng và người đại diện ký kết hợp đồng (nếu
có) phải có năng lực hành vi (NLHV) tham gia từng GDDS cụ thể. Tuy
nhiên, khi giao dịch của người không có NLHV hoặc bị mất NLHV được xác
lập thông qua người đại diện, thì cách hiểu về người tham gia giao dịch
như trên lại gặp một số trở ngại. Có ý kiến cho rằng, người bị mất NLHV
và người không có NLHV trong các trường hợp trên không phải là người
tham gia giao dịch, bởi mọi vấn đề từ khi xác lập đến khi thực hiện giao
dịch đều được thực hiện thông qua người đại diện. Chúng tôi nhận thấy,
BLDS 2005 mặc dù không trực tiếp ghi nhận họ là người tham gia giao dịch
nhưng đã gián tiếp thừa nhận vai trò tham gia giao dịch của người bị
mất NLHV, người không có NLHV khi quy định GDDS của người chưa đủ sáu
tuổi và người bị mất NLHV dân sự phải do người đại diện theo pháp luật
xác lập, thực hiện (Điều 21, Khoản 2 Điều 22) và tại Khoản 3 Điều 69
“Các GDDS giữa người giám hộ với người được giám hộ có liên quan đến tài
sản của người được giám hộ đều vô hiệu, trừ trường hợp…”. Với những quy
định này, rõ ràng chúng ta không thể phủ nhận vai trò tham gia giao
dịch của người mất NLHV và người không có NLHV, bởi lẽ họ là người có
quyền và lợi ích liên quan đến giao dịch, cụ thể hơn, họ là người có tài
sản là đối tượng của giao dịch. Tuy nhiên, nếu áp họ vào hai loại chủ
thể tham gia giao dịch như cách hiểu thông thường hiện nay là không hợp
lý, bởi lẽ, mặc dù họ có tài sản mang ra giao dịch nhưng họ không thể là
chủ thể của hợp đồng và cũng không thể là người ký kết hợp đồng, bởi
chủ thể của hợp đồng, người trực tiếp xác lập và thực hiện hợp đồng
trong trường hợp này chính là người đại diện theo pháp luật của họ. Vì
vậy, khái niệm “người tham gia giao dịch” có thể được hiểu, ngoài hai
chủ thể theo cách hiểu thông thường (chủ thể của hợp đồng và người ký
kết hợp đồng) còn bao gồm cả đối tượng này. Với cách suy luận như vậy,
khi áp dụng điều kiện về “người tham gia giao dịch có NLHV dân sự” trong
trường hợp này thì người tham gia giao dịch với tư cách chủ sở hữu của
tài sản là đối tượng giao dịch nếu bị mất NLHV, không có NLHV, sẽ đương
nhiên không thể đáp ứng điều kiện về “người tham gia giao dịch phải có
NLHV dân sự” như đã nêu ở trên. Điều kiện về “NLHV” trong trường hợp này
chỉ có thể đáp ứng bởi chủ thể của hợp đồng và người trực tiếp ký kết
hợp đồng (người đại diện, người giám hộ). Suy luận theo lẽ thông thường,
những giao dịch loại này theo các điều kiện quy định tại Điều 122 BLDS
2005 sẽ không bao giờ được coi là có hiệu lực, điều đó đã gián tiếp tước
quyền tham gia giao dịch của người bị mất NLHV dân sự, người chưa có
NLHV dân sự dù sự tham gia đó chỉ là tham gia một cách gián tiếp thông
qua người đại diện, người giám hộ.
Theo chúng tôi, để giải quyết vấn đề này, BLDS
2005 nên bổ sung nội dung để giải thích rõ khái niệm “người tham gia
giao dịch” có tính đến đặc thù trong các GDDS của người không có NLHV và
người bị mất NLHV như đã phân tích ở trên. Có như vậy, mới tạo ra cách
hiểu thống nhất và điều kiện thuận lợi cho các chủ thể bảo vệ quyền và
lợi ích chính đáng của mình, hạn chế tối đa sự tùy tiện trong việc áp
dụng pháp luật.
Hai là, cần phải xác định rõ ranh giới của sự “tự
nguyện” và “mất tự nguyện” trong quy định về điều kiện “Người tham gia
giao dịch hoàn toàn tự nguyện”
Khái niệm “tự nguyện” được đưa ra ở đây rất mơ hồ,
chung chung, gây khó khăn và tùy tiện trong quá trình áp dụng luật.
Chẳng hạn, việc tham gia giao dịch của một bên không có lợi thế về sức
mạnh thị trường do sức ép của một bên có vị thế mạnh trên thị trường,
hay giao dịch giữa một bên là cấp dưới trực tiếp buộc phải tham gia giao
dịch vì sợ “uy thế” của cấp trên có bị coi là không đáp ứng điều kiện
“hoàn toàn tự nguyện” theo quy định của Điều 122 vẫn là một vấn đề còn
bỏ ngỏ. Việc một bên chủ thể dùng lợi thế thị trường, quyền lực thương
mại để ép buộc một hoặc các bên chủ thể khác tham gia và thực hiện GDDS
rất có thể được ngụy biện là sự thỏa thuận, thương lượng, đánh đổi lợi
ích giữa các bên. Ở cấp độ mất tự nguyện nghiêm trọng, có thể nhận biết
dễ dàng như việc một bên chủ thể dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực với bên
kia nhằm đạt mục đích trong GDDS thì đương nhiên giao dịch này sẽ vô
hiệu và chủ thể thực hiện hành vi ép buộc có thể sẽ phải chịu trách
nhiệm hành chính hoặc hình sự. Ở cấp độ dân sự và thương mại, do có sự
giao thoa, khó phân biệt giữa ép buộc và thỏa thuận cho nên rất cần phải
có một khái niệm để chỉ ra những dấu hiệu của sự ép buộc, mất tự nguyện
khi các bên chủ thể thực hiện một GDDS.
Vì vậy, theo chúng tôi, để giải quyết vấn đề này,
BLDS 2005 cần phải quy định một tiêu chí để xác định giới hạn cụ thể của
sự tự nguyện và mất tự nguyện khi các chủ thể tham gia vào một GDDS.
Ba là, sửa đổi điều kiện về hình thức GDDS là điều kiện có hiệu lực của giao dịch
Quy định này hiện nay đang gây nhiều tranh cãi và
thực tế không bảo vệ được lợi ích hợp pháp của những người ngay tình,
đôi khi tạo ra kẽ hở cho một số đối tượng lợi dụng để yêu cầu tuyên bố
GDDS vô hiệu nhằm phục vụ các lợi ích, mục đích cá nhân một bên chủ thể.
Theo quy định tại Điều 134 BLDS 2005 “Trong trường
hợp pháp luật quy định hình thức GDDS là điều kiện có hiệu lực của giao
dịch mà các bên không tuân theo thì theo yêu cầu của một hoặc các bên,
Tòa án, cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác quyết định buộc các bên thực
hiện quy định về hình thức của giao dịch trong một thời hạn; quá thời
hạn đó mà không thực hiện thì giao dịch vô hiệu”. Theo chúng tôi, quy
định này trên thực tế chỉ có ý nghĩa trong trường hợp cả hai bên chủ thể
của giao dịch đều có thiện chí mong muốn tiếp tục thực hiện hợp đồng.
Tuy nhiên, trường hợp này hầu như khó có thể xảy ra, bởi việc tuyên bố
vô hiệu là do yêu cầu của một trong các bên, do đó, khi họ đã nộp đơn
yêu cầu tuyên bố vô hiệu có nghĩa là họ mong muốn hợp đồng đó không được
tiếp tục thực hiện nữa. Chẳng hạn, khi giao dịch có đối tượng là bất
động sản, theo quy định của pháp luật Việt Nam thì cần phải bằng văn bản
có chứng nhận, chứng thực của cơ quan nhà nước có thẩm quyền, nếu các
bên thiết lập hợp đồng mua bán bằng giấy viết tay chưa có công chứng,
chứng thực, rõ ràng đã vi phạm về mặt hình thức. Thông thường đối với
bất động sản khi thấy giá trị tài sản tăng cao, bên bán thường là bên
mong muốn hợp đồng đó bị vô hiệu để được lấy lại tài sản thực tế mình đã
bán, do vậy, họ thường lợi dụng việc vi phạm về mặt hình thức để yêu
cầu Tòa án tuyên bố vô hiệu và họ sẽ không hợp tác với bên mua để cùng
ra công chứng chứng thực bản hợp đồng theo yêu cầu của Tòa án. Hậu quả
là việc yêu cầu hoàn thiện về mặt hình thức của Tòa án sẽ không có giá
trị và sẽ tạo cơ hội cho bên có hành vi làm lợi bất chính do muốn lấy
lại tài sản thực tế đã bán khi giá trị của tài sản tăng cao. Chính vì
vậy, theo chúng tôi, để ngăn chặn hiện tượng này, cần phải yêu cầu các
bên hoàn thiện về mặt hình thức, nếu họ vẫn cố tình không tuân thủ thì
cần phải coi là giao dịch đó có hiệu lực. Bên cạnh đó, để đảm bảo các
bên có thái độ nghiêm túc tuân thủ hình thức khi ký kết hợp đồng, pháp
luật cũng nên có chế tài về mặt hành chính đối với các bên (chẳng hạn
phạt tiền) đối với trường hợp không tuân thủ về mặt hình thức.
Bốn là, cần sửa đổi nội dung khái niệm “đe dọa” trong GDDS bị coi là vô hiệu do bị đe dọa.
Theo quy định tại Điều 132 “Khi một bên tham gia GDDS
do bị lừa dối hoặc bị đe dọa thì có quyền yêu cầu Tòa án tuyên bố GDDS
đó là vô hiệu”. Theo đó, khái niệm “đe dọa” được hiểu là “hành vi cố ý
của một bên hoặc người thứ ba làm cho bên kia buộc phải thực hiện giao
dịch nhằm tránh thiệt hại về tính mạng, sức khỏe, danh dự, uy tín, nhân
phẩm, tài sản của mình hoặc của cha, mẹ, vợ, chồng, con của mình”.
Với quy định này, BLDS 2005 đã giới hạn chủ thể bị tác động do hành vi đe dọa của bên kia làngười tham gia giao dịch hoặc của cha, mẹ, vợ, chồng, con của người tham gia giao dịch.
Theo chúng tôi, quy định như trên chưa bao quát, bởi lẽ trên thực tế,
không phải chỉ có những đối tượng như cha, mẹ, vợ, chồng, con hoặc bản
thân bị đe dọa xâm hại về tính mạng, sức khỏe… mới làm ảnh hưởng đến
quyết định giao kết hợp đồng của một bên, có những trường hợp mặc dù
không có quan hệ như trên, nhưng có mối quan hệ đủ để họ phải hy sinh
quyền lợi riêng để bảo vệ tính mạng, sức khỏe, danh dự, uy tín, nhân
phẩm, tài sản của người khác vẫn có khả năng tác động một cách trực
tiếp, thông qua đó ép buộc họ phải tham gia giao dịch. Việc giới hạn về
đối tượng có khả năng bị xâm hại như trên là chưa bao quát, chưa phản
ánh được đúng thực tế các mối quan hệ đa dạng trong đời sống xã hội. Do
vậy, theo chúng tôi, cần phải quy định theo hướng xem xét khả năng tác
động của sự đe dọa đó đến chủ thể tham gia giao dịch mà không nên liệt
kê các đối tượng bị đe dọa phải gánh chịu thiệt hại như quy định trong
Điều 132, BLDS 2005 hiện nay.
Năm là, nên sửa đổi điều kiện mục đích và nội
dung của giao dịch “không trái đạo đức xã hội” thành “không xâm phạm
trật tự công cộng”.
Theo quy định tại Khoản 1 (b) Điều 122, GDDS phải đáp
ứng điều kiện “mục đích và nội dung của giao dịch không vi phạm điều
cấm của pháp luật, không trái đạo đức xã hội”. Tuy nhiên, khái niệm đạo
đức xã hội mặc dù đã được định nghĩa ở Điều 128 “Đạo đức xã hội là những
chuẩn mực ứng xử chung giữa người với người trong đời sống xã hội, được
cộng đồng thừa nhận và tôn trọng” nhưng vẫn còn rất mơ hồ và thiếu tính
cụ thể. Vấn đề xác định thế nào là chuẩn mực đạo đức trong thực tế phụ
thuộc vào nhiều yếu tố và quan điểm của mỗi cá nhân, mỗi cộng đồng và
thậm chí ở mỗi giai đoạn có thể có cách hiểu khác nhau. Có thể thấy, mục
đích của quy định này là để bảo vệ lợi ích của các chủ thể tham gia
giao dịch, quyền và lợi ích hợp pháp của những người liên quan cũng như
lợi ích chung của xã hội. Theo chúng tôi, nên sửa đổi nội dung này theo
hướng thay cụm từ “không trái đạo đức xã hội” thành “không xâm phạm trật
tự công cộng”. Cách quy định này phù hợp với thông lệ quốc tế (pháp
luật của Pháp, Nhật Bản đã quy định rất cụ thể về điều kiện này), vừa dễ
dàng chứng minh hơn so với việc quy về chuẩn mực đạo đức để xác định
một giao dịch có vô hiệu do vi phạm về mặt đạo đức hay không mà vẫn đạt
được mục đích của pháp luật trong việc bảo vệ lợi ích chung của xã hội.
Sáu là, nên loại bỏ quy định tại Điều 127 BLDS 2005
Theo quy định tại Điều 127 BLDS 2005 “GDDS không có
một trong các điều kiện được quy định tại Điều 122 của Bộ luật này thì
vô hiệu”. Theo chúng tôi, quy định này là không hợp lý bởi lẽ ngoài
trường hợp vô hiệu do vi phạm Điều 122 như trên, BLDS 2005 còn có các
điều khoản cụ thể nêu các trường hợp GDDS vô hiệu như Điều 128 (GDDS vô
hiệu do vi phạm điều cấm của pháp luật, trái đạo đức xã hội), Điều 129
(GDDS vô hiệu do giả tạo), Điều 130 (GDDS vô hiệu do người chưa thành
niên, người mất NLHV dân sự, người bị hạn chế NLHV dân sự xác lập, thực
hiện), Điều 131 (GDDS vô hiệu do bị nhầm lẫn), Điều 132 (GDDS vô hiệu do
bị lừa dối, đe dọa), Điều 133 (GDDS vô hiệu do người xác lập không nhận
thức và làm chủ được hành vi của mình), Điều 134 (GDDS vô hiệu do không
tuân thủ quy định về hình thức). Bên cạnh đó, BLDS 2005 cũng quy định
một số trường hợp vô hiệu vì những lý do khác không thuộc các trường hợp
nêu tại Điều 122 và Điều 128-134. Cụ thể, Điều 411 BLDS 2005 quy định,
đối với GDDS là hợp đồng “nếu ngay từ khi ký kết, hợp đồng có đối tượng
không thể thực hiện được vì lý do khách quan thì hợp đồng này bị vô
hiệu”. Chẳng hạn, A và B ký kết hợp đồng xây dựng, theo đó, B phải xây
cho A hoàn chỉnh khu chung cư 50 tầng, với 500 căn hộ trong thời gian là
12 tiếng thì đối tượng của hợp đồng là công việc không thể thực hiện
được, do vậy sẽ vô hiệu theo quy định tại Điều 411. Hoặc theo quy định
tại Khoản 3, Điều 69 BLDS 2005 quy định “Các GDDS giữa người giám hộ với
người được giám hộ có liên quan đến tài sản của người được giám hộ đều
vô hiệu, trừ trường hợp giao dịch được thực hiện vì lợi ích của người
được giám hộ và có sự đồng ý của người giám sát việc giám hộ”. Chẳng
hạn, hợp đồng giữa A (là người bị mất NLHV dân sự) và B (người giám hộ
của A) về việc bán ngôi nhà do A được thừa kế cho B sẽ bị coi là vô hiệu
nếu B không chứng minh được giao dịch đó được thực hiện vì lợi ích của A
(chẳng hạn để có tiền chữa bệnh cho A) và giao dịch đó có sự đồng ý của
người giám sát việc giám hộ.
Thực chất, những trường hợp vô hiệu quy định tại các
điều từ 128-134 là sự cụ thể hóa một số trường hợp vô hiệu do không tuân
thủ các điều kiện như quy định tại Điều 122 BLDS 2005. Tuy nhiên, sự
tồn tại của Điều 127 với nội dung như đã trình bày ở trên đã rơi vào
tình trạng vừa thừa (không cần thiết phải có quy định “thiếu một trong
các điều kiện ở Điều 122 là vô hiệu” vì chính nội dung Khoản 1, Điều 122
khi quy định “GDDS có hiệu lực khi có đủ các điều kiện sau đây: …” đã
chứa đựng nội hàm đó rồi), vừa thiếu (vì ngoài các trường hợp vô hiệu do
vi phạm các điều kiện có hiệu lực mang tính nguyên tắc chung ở Điều
122, còn có các trường hợp được liệt kê cụ thể ở Điều 128 -134 và một số
trường hợp ngoại lệ quy định tại Điều 69 và Điều 411 BLDS 2005. Do vậy,
theo chúng tôi nên loại bỏ quy định tại Điều 127 nhằm tránh sự bất hợp
lý và thiếu sự thống nhất trong nội dung các quy định luật.
SOURCE: TẠP CHÍ NGHIÊN CỨU LẬP PHÁP ĐIỆN TỬ - THS. NGUYỄN THỊ TÌNH – Khoa Luật Thương mại, Trường Đại học Thương mại
Trích dẫn từ:http://www.nclp.org.vn/ban_ve_du_an_luat/kinh-te-dan-su/111ieu-kien-co-hieu-luc-cua-giao-dich-dan-su-theo-quy-111inh-cua-bo-luat-dan-su-nam-2005