Hoàn thiện pháp luật về bảo hộ quyền sở hữu công nghiệp đối với bí mật kinh doanh
Bí mật kinh doanh (BMKD) là một loại tài sản trí tuệ rất có giá trị vì nó tạo ra lợi thế riêng của chủ sở hữu BMKD so với các đối thủ cạnh tranh khác. Theo Điều 39 của Hiệp định TRIPs (Hiệp định về các khía cạnh liên quan đến thương mại của quyền sở hữu trí tuệ – SHTT), việc bảo hộ quyền SHTT đối với thông tin bí mật (TTBM) là nghĩa vụ pháp lý bắt buộc đối với các quốc gia thành viên của Tổ chức Thương mại thế giới nhằm tạo dựng và phát triển các quan hệ thương mại lành mạnh và bình đẳng.
Ở nước ta, việc bảo hộ quyền sở hữu công nghiệp (SHCN) đối với BMKD được ghi
nhận tại Bộ luật Dân sự năm 2005, Luật Sở hữu trí tuệ (Luật SHTT) và một số văn
bản hướng dẫn thực hiện Luật SHTT. Tuy nhiên, so với quy định của các điều ước
quốc tế mà Việt Nam
là thành viên cũng như pháp luật của nhiều nước trên thế giới, pháp luật nước
ta về bảo hộ BMKD vẫn chưa đầy đủ, đang bộc lộ những hạn chế nhất định cần tiếp
tục hoàn thiện.
1. Thực trạng pháp luật về bảo hộ bí mật kinh doanh
Theo quy định của các văn bản pháp luật hiện hành, việc bảo hộ quyền SHCN
đối với BMKD tập trung vào một số nội dung cơ bản sau:
1.1. Phạm vi và điều kiện bảo hộ
Phạm vi bảo hộ
Tại Việt Nam,
BMKD là đối tượng của quyền SHCN được pháp luật bảo hộ theo Khoản 1, Điều 750
Bộ luật Dân sự năm 2005. Theo đó, BMKD là “thông tin thu được từ hoạt động đầu
tư tài chính, trí tuệ, chưa được bộc lộ và có khả năng sử dụng trong kinh
doanh” (Khoản 23, Điều 4 Luật SHTT). Tuy nhiên, không phải bất cứ TTBM nào cũng
được bảo hộ. Điều 85 của Luật SHTT đưa ra danh mục các loại thông tin không
được bảo hộ với danh nghĩa BMKD bao gồm: “1. Bí mật về nhân thân; 2. Bí mật về
quản lý nhà nước; 3. Bí mật về quốc phòng, an ninh; 4. Thông tin bí mật khác
không liên quan đến kinh doanh”.
Như vậy, trong pháp luật Việt Nam đã có khái niệm BMKD; tuy
nhiên, khái niệm này vẫn còn chung chung, chưa làm rõ phạm vi các thông tin
được bảo hộ. Điều này dẫn đến nhiều cách hiểu khác nhau. Có quan điểm cho rằng,
BMKD đơn thuần là các thông tin về các hoạt động kinh doanh của các chủ thể.
Quan điểm khác lại xác định BMKD bao gồm cả các thông tin về khoa học kỹ thuật,
thông tin về các hoạt động kinh doanh của chủ thể… Khác với Việt Nam, pháp luật
các nước thường quy định tương đối rõ ràng về vấn đề này. Ví dụ: theo Khoản 4,
Điều 1, Luật Bí mật thương mại hợp nhất của Mỹ năm 1979 (1), khái niệm “bí mật
thương mại” đã được giải thích tương đối cụ thể, thuận lợi cho việc áp dụng
trên thực tế: “Bí mật thương mại là các thông tin bao gồm công thức, mẫu hình,
sưu tập các thông tin, chương trình, phương sách, biện pháp, công nghệ hoặc quy
trình”.
Điều kiện bảo hộ đối với bí mật kinh doanh
Quyền SHCN đối với BMKD phát sinh khi BMKD đáp ứng được các điều kiện do
pháp luật quy định. Vì vậy, việc xác định các điều kiện bảo hộ đối với BMKD là
rất quan trọng. Theo quy định của Điều 84 Luật SHTT, BMKD sẽ được bảo hộ khi đáp ứng
các điều kiện sau: không phải là hiểu biết thông thường và không dễ dàng có
được; khi được sử dụng trong kinh doanh sẽ tạo cho người nắm giữ lợi thế so với
người không nắm giữ ho���c không sử dụng BMKD đó; được chủ sở hữu bảo mật bằng
các biện pháp cần thiết để BMKD đó không bị bộc lộ và không dễ dàng tiếp cận
được.
Ngoài ra, theo tinh thần của Điều 8 Luật SHTT, thì các BMKD trái với đạo đức
xã hội, xâm phạm tới lợi ích của Nhà nước, lợi ích công cộng, có hại cho quốc
phòng, an ninh sẽ không được pháp luật Việt Nam bảo hộ.
Về cơ bản, các điều kiện bảo hộ theo quy định của pháp luật nước ta đã thể
hiện được ba đặc điểm chính của BMKD là: tính bí mật; có giá trị; và được chủ
sở hữu bảo mật. Tuy nhiên, so sánh với quy định của các điều ước quốc tế mà
Việt Nam
tham gia, chúng ta thấy có một số điểm khác biệt như:
- Theo Điều 39 của Hiệp định TRIPs, một trong các điều kiện quan trọng để
TTBM được bảo hộ là phải có giá trị thương mại (commercial value). Cụ thể,
Khoản 2, Điều 39 Hiệp định TRIPs quy định thông tin được bảo hộ phải đáp ứng
các điều kiện: “có tính chất bí mật nghĩa là các thông tin đó không phổ biến
hoặc không dễ dàng tiếp cận thông tin đó dưới dạng thông tin toàn bộ, tức là
dưới dạng ghép nối theo trật tự chính xác mọi chi tiết của thông tin đó đối với
những người thường xuyên giải quyết với các loại thông tin như vậy; có giá trị
thương mại vì nó có tính chất bí mật, và được người kiểm soát hợp pháp thông
tin đó giữ bí mật bằng các biện pháp hợp lý”.
Điều 9, Chương 2 Hiệp định thương mại Việt Nam – Hoa Kỳ cũng quy định tương
tự. Như vậy, pháp luật Việt Nam
chưa thể hiện đầy đủ nội dung này. Trên thực tế, giá trị thương mại của TTBM
được tạo ra bởi nhiều yếu tố, trong đó “lợi thế” mà TTBM mang lại cho người nắm
giữ nó chỉ là một trong các yếu tố quan trọng làm nên giá trị thương mại của
thông tin.
- Cũng theo Khoản 2, Điều 39 của Hiệp định TRIPs, thông tin được bảo hộ khi
“không phổ biến, không dễ dàng tiếp cận” không phải là đối với mọi chủ thể mà
chỉ đối với “những người thường xuyên giải quyết đối với các loại thông tin như
vậy”. Điều này có nghĩa, ngay cả những người thường xuyên tiếp xúc, xử lý thông
tin đó, thì đối với họ, những thông tin như vậy vẫn là loại thông tin không phổ
biến, hay có thể gọi là thông tin “hiếm”. Quy định trên của Hiệp định TRIPs có
ý nghĩa quan trọng trong việc ngăn cản việc bảo hộ quá rộng đối với các loại
thông tin khác tồn tại trên thực tế. Tuy nhiên, nội dung này của Hiệp định
TRIPs lại chưa được pháp luật Việt Nam thể chế hóa đầy đủ, rõ ràng.
Ngoài ra, pháp luật nước ta cũng chưa nêu cụ thể các biện pháp bảo mật mà
chủ sở hữu BMKD được quyền áp dụng; những tiêu chuẩn để xác định những lợi thế
mà BMKD mang lại cho chủ sở hữu dẫn đến việc xác định BMKD được bảo hộ trên
thực tế gặp rất nhiều khó khăn.
1.2. Thời điểm làm phát sinh, chấm dứt quyền sở hữu công nghiệp đối
với bí mật kinh doanh
Khác với các đối tượng khác của quyền SHCN, quyền SHCN đối với BMKD của các
chủ sở hữu không được xác lập thông qua hình thức cấp văn bằng bảo hộ mà được
bảo hộ “tự động”. Có nghĩa là quyền SHCN đối với BMKD sẽ phát sinh khi đáp ứng
đầy đủ các quy định của pháp luật mà không cần thông qua bất cứ một thủ tục
đăng ký nào. “Quyền SHCN đối với BMKD được xác lập trên cơ sở có được một cách
hợp pháp BMKD và thực hiện việc bảo mật BMKD đó” (điểm c, Khoản 3, Điều 6 Luật
SHTT). Điều này hoàn toàn phù hợp với tính chất đặc thù của BMKD cũng như các
quy định của các điều ước quốc tế mà Việt Nam là thành viên. Tuy nhiên, thời
điểm chấm dứt quyền SHCN đối với BMKD lại chưa được pháp luật Việt Nam đề cập tới
dẫn đến nhiều khó khăn cho việc giải quyết các tranh chấp, khiếu kiện liên quan
đến BMKD.
1.3. Quyền và nghĩa vụ của chủ sở hữu bí mật kinh doanh
Quyền của chủ sở hữu bí mật kinh doanh
Theo Điều 123 Luật SHTT, chủ sở hữu BMKD có các quyền:
Thứ nhất, sử dụng, cho phép người khác sử dụng BMKD. Được coi là “sử dụng”
BMKD khi chủ thể thực hiện một trong các hành vi được quy định tại Điều 124
Luật SHTT, bao gồm: áp dụng BMKD để sản xuất sản phẩm, cung ứng dịch vụ, thương
mại hàng hoá; bán, quảng cáo để bán, tàng trữ để bán, nhập khẩu sản phẩm được
sản xuất do áp dụng BMKD;
Thứ hai, ngăn cấm người khác sử dụng BMKD. Chủ sở hữu BMKD không có quyền
ngăn cấm người khác thực hiện các hành vi sau (Khoản 3, Điều 125 Luật SHTT):
- Bộc lộ, sử dụng BMKD thu được khi không biết và không có nghĩa vụ phải
biết BMKD đó do người khác thu được một cách bất hợp pháp;
- Bộc lộ dữ liệu bí mật nhằm bảo vệ công chúng. Đây là trường hợp bộc lộ các
kết quả thử nghiệm hoặc các dữ liệu liên quan đến việc lưu hành các dược phẩm,
các nông hoá phẩm đã được quy định cụ thể tại Điều 128 Luật SHTT.
- Sử dụng dữ liệu bí mật liên quan đến các loại dược phẩm, nông hoá phẩm
không nhằm mục đích thương mại;
- Bộc lộ, sử dụng BMKD được tạo ra một cách độc lập. Trong trường hợp này
người tạo ra BMKD phải chứng minh được tính “độc lập” trong việc đã tạo ra BMKD
mà người đó sử dụng.
- Bộc lộ, sử dụng BMKD được tạo ra do phân tích, đánh giá sản phẩm được phân
phối hợp pháp với điều kiện người phân tích, đánh giá không có thoả thuận khác
với chủ sở hữu BMKD hoặc người bán hàng.
Thứ ba, định đoạt BMKD.
Nghĩa vụ của chủ sở hữu bí mật kinh doanh
Nghĩa vụ quan trọng nhất chủ sở hữu BMKD theo quy định của pháp luật Việt Nam là phải
cung cấp các kết quả thử nghiệm hoặc bất kỳ dữ liệu nào khác là BMKD cho cơ
quan nhà nước có thẩm quyền. “Trong trường hợp pháp luật có quy định, người nộp
đơn xin cấp phép kinh doanh, lưu hành dược phẩm, nông hoá phẩm phải cung cấp
kết quả thử nghiệm hoặc bất kỳ dữ liệu nào
khác là BMKD” (Khoản 1, Điều 128 Luật SHTT). Trong trường hợp này, người phải
cung cấp các kết quả thử nghiệm hoặc bất kỳ dữ liệu mật nào khác có quyền yêu
cầu cơ quan có thẩm quyền thực hiện các biện pháp cần thiết để giữ bí mật các
thông tin đó “để các dữ liệu đó không bị sử dụng nhằm mục đích thương mại không
lành mạnh và không bị bộc lộ”. Tuy nhiên, các cơ quan có thẩm quyền sẽ không
phải thực hiện nghĩa vụ trên, nếu “việc bộc lộ là cần thiết để bảo vệ công
chúng”.
Như vậy, so với các quy định của Hiệp định TRIPs, quyền và nghĩa vụ của chủ
sở hữu BMKD đã được pháp luật Việt Nam quy định tương đối cụ thể. Điều
này tạo điều kiện thuận lợi để các chủ sở hữu sử dụng và khai thác hiệu quả
BMKD của mình. Tuy nhiên, bên cạnh những ưu điểm, vẫn có một số điểm không rõ,
chưa đầy đủ, như:
- Trong các quyền của chủ sở hữu BMKD, pháp luật Việt Nam chưa đề cập
tới quyền được ngăn chặn các chủ thể khác bộc lộ bất hợp pháp BMKD của mình.
Trong khi đó, đây là một trong những quyền thể hiện tính đặc thù của việc bảo
hộ đối với BMKD đã được Hiệp định TRIPs và pháp luật các nước quy định rất cụ
thể;
- Các quy định về sử dụng BMKD chưa khái quát được tất cả các hành vi sử
dụng BMKD trên thực tế;
- Về chuyển giao quyền SHCN đối với BMKD, pháp luật Việt Nam đã không
quy định cụ thể về nghĩa vụ phải giữ bí mật BMKD đối với Bên chuyển giao quyền
và Bên được chuyển giao. Mặt khác, pháp luật cũng chưa làm rõ việc Bên nhận
được chuyển giao quyền sử dụng BMKD có được tiếp tục sử dụng BMKD đó sau khi
hợp đồng chuyển giao hết hiệu lực?
- Pháp luật lao động Việt Nam
chưa đề cập đến quyền và nghĩa vụ của người lao động và người sử dụng lao động
đối với việc quản lý, bộc lộ, khai thác sử dụng BMKD. Nếu công việc của người
lao động được phép tiếp cận đối với BMKD, thì họ có nghĩa vụ phải giữ bí mật
hay không và nghĩa vụ đó tồn tại tới khi nào? Điều khoản giữ bí mật đối với
BMKD có là điều khoản bắt buộc của hợp đồng lao động? Sau khi chấm dứt hợp đồng
lao động, người lao động có được quyền sử dụng hoặc phát triển BMKD của người
sử dụng lao động?
1.4. Về hành vi vi phạm bí mật kinh doanh
Theo Khoản 1, éiều 127 Luật SHTT, hành vi vi phạm BMKD bao gồm các hành vi
sau:
a) Tiếp cận, thu thập thông tin thuộc BMKD bằng cách chống lại các biện pháp
bảo mật của người kiểm soát hợp pháp BMKD đó. Người kiểm soát BMKD trong trường
hợp này bao gồm chủ sở hữu BMKD, người được chuyển giao hợp pháp quyền sử dụng
BMKD;
b) Bộc lộ, sử dụng thông tin thuộc BMKD mà không được phép của chủ sở hữu
BMKD đó (loại trừ các trường hợp ngoại lệ đã được nêu tại Khoản 3, Điều 125
Luật SHTT)
c) Vi phạm hợp đồng bảo mật hoặc lừa gạt, xui khiến, mua chuộc, ép buộc, dụ
dỗ, lợi dụng lòng tin của người có nghĩa vụ bảo mật nhằm tiếp cận, thu thập
hoặc làm bộc lộ BMKD;
d) Tiếp cận, thu thập thông tin thuộc BMKD của người nộp đơn theo thủ tục
xin cấp phép kinh doanh hoặc lưu hành sản phẩm bằng cách chống lại các biện
pháp bảo mật của cơ quan có thẩm quyền;
đ) Sử dụng, bộc lộ BMKD dù đã biết hoặc có nghĩa vụ phải biết BMKD đó do
người khác thu được có liên quan đến một trong các hành vi vi phạm BMKD đã được
pháp luật quy định;
e) Không thực hiện nghĩa vụ bảo mật đối với các cơ sở dữ liệu, kết quả thử
nghiệm theo quy định của pháp luật.
Việc quy định cụ thể các hành vi vi phạm BMKD được xem là một trong những bước
tiến quan trọng của pháp luật Việt NamNam
tham gia, chúng ta có thể nhận thấy vẫn còn một số điểm cần bàn, như: trong thời gian gần đây. Nó có
ý nghĩa thiết thực trong việc xác định chính xác và xử lý kịp thời các hành vi
vi phạm BMKD, bảo đảm quyền lợi hợp pháp cho chủ sở hữu BMKD. Tuy nhiên, so với
các điều ước quốc tế mà Việt
- Pháp luật Việt Nam
chưa làm rõ trách nhiệm pháp lý của Bên thứ ba. Bên thứ ba trong trường hợp này
phải được hiểu là bên không có quyền chiếm giữ, sử dụng cũng như nghĩa vụ bảo
mật BMKD cho chủ sở hữu nhưng lại có được BMKD từ các hành vi không trung thực
như xúi giục, lôi kéo người khác tiết lộ BMKD của chủ sở hữu cho họ. Khi xem
xét trách nhiệm của Bên thứ ba để xác định có hay không hành vi vi phạm BMKD,
thì một vấn đề được đặt ra làm thế nào để xác định được trường hợp bên thứ ba
“biết hoặc có nghĩa vụ phải biết” về việc BMKD đó là được tiếp nhận một cách
bất hợp pháp? Pháp luật Việt Nam
chưa có giải thích cũng như quy định các căn cứ cụ thể. Mặt khác, Điều 130 của
Luật SHTT có đề cập đến hành vi cạnh tranh không lành mạnh trong lĩnh vực SHTT;
nhưng việc Bên thứ ba xâm phạm BMKD của chủ sở hữu hoặc của người kiểm soát
BMKD lại không có trong nội dung của Điều luật. Điều đó là chưa phù hợp với quy
định của Hiệp định TRIPs, bởi mục đích trước tiên trong việc bảo hộ quyền SHTT
đối với TTBM theo quy định của Hiệp định này là tạo ra sự cạnh tranh lành mạnh
giữa các chủ thể: “để đảm bảo việc chống cạnh tranh không lành mạnh một cách
hữu hiệu… các nước thành viên phải có nghĩa vụ bảo hộ TTBM” (Khoản 1, Điều 39
Hiệp định TRIPs);.
- Các hành vi vi phạm BMKD trong lĩnh vực quan hệ lao động, trong lĩnh vực
chuyển giao quyền SHTT đối với BMKD cũng chưa được pháp luật Việt Nam đề cập tới.
2. Các giải pháp hoàn thiện
Các hạn chế trên tồn tại trong pháp luật Việt Nam là khó tránh khỏiC, bởi
việc bảo hộ quyền SHCN đối với BMKD là một lĩnh vực còn rất mới và thực sự chưa
được chú trọng tại Việt Nam. Trong một thời gian dài chúng ta mới chỉ tập trung
vào một số đối tượng được xem là “nóng” của quyền SHTT, như: bản quyền, nhãn
hiệu hàng hoá, sáng chế, kiểu dáng công nghiệp… còn các đối tượng khác, trong
đó có BMKD hầu như không được chú ý tới. Trong giai đoạn hiện nay, xuất phát từ
nhu cầu của thực tiễn, để bảo đảm thực hiện đúng, đầy đủ các cam kết quốc tế
cũng như phù hợp với các điều kiện hội nhập kinh tế quốc tế, pháp luật Việt Nam
về bảo hộ quyền SHCN đối với BMKD cần phải được hoàn thiện hơn nữa theo hướng
tập trung vào một số nội dung chính sau:
2.1. Quy định cụ thể hơn về phạm vi và điều kiện bảo hộ
Học tập kinh nghiệm của các nước, pháp luật Việt Nam khi quy định về BMKD cần đưa ra
các tiêu chí mang tính chuẩn mực để việc xác định đối tượng được bảo hộ thuận
lợi và chính xác. Theo đó có thể quy định: “BMKD là các thông tin về khoa học
kỹ thuật, về quy trình sản xuất, về tài chính hoặc các thông tin về các hoạt
động sản xuất kinh doanh khác”. Khái niệm cụ thể này sẽ giúp chúng ta xác định
được phạm vi các thông tin sẽ được pháp luật Việt Nam bảo hộ là BMKD một cách chính
xác, tránh những tranh cãi không cần thiết như hiện nay.
Về điều kiện bảo hộ: Điều 84 Luật SHTT đã quy định các điều kiện chung đối
với BMKD, tuy nhiên cần phải có hướng dẫn cụ thể về nội dung của từng điều
kiện:
- Giải thích thế nào là một thông tin được xem là “bí mật”. Hiện nay pháp
luật Việt Nam
đã đưa ra hai tiêu chí: không phải là hiểu biết thông thường; không dễ dàng có
được. Tuy nhiên, pháp luật cần chỉ rõ hai tiêu chí trên không phải áp dụng đối
với mọi chủ thể mà chỉ áp dụng đối với những chủ thể là “người thường xuyên xử
lý loại thông tin đó” như quy định tại Điều 39 của Hiệp định TRIPs.
- Để thể hiện được giá trị thương mại của BMKD, cần bổ sung thêm điều kiện
để thông tin được bảo hộ là “có giá trị thương mại và khi được sử dụng trong
kinh doanh sẽ tạo cho người nắm giữ BMKD lợi thế so với người không nắm giữ
hoặc không sử dụng BMKD đó”. Thêm nữa, pháp luật cần giải thích các “lợi thế”
đó có thể có ở hiện tại hoặc tương lai với điều kiện hợp pháp.
- Cần hướng dẫn cụ thể về các biện pháp bảo mật có thể được chủ thể quyền
áp dụng nhằm hạn chế các tranh cãi về việc đã có hay chưa các biện pháp bảo mật
được coi là cần thiết? Kinh nghiệm của các nước là thường đưa ra một số biện
pháp bảo mật mẫu mà chủ thể quyền có thể áp dụng để bảo mật các thông tin của
mình.
2.2. Bổ sung thêm các quyền của chủ sở hữu bí mật kinh doanh
Bổ sung vào Điều 123 Luật SHTT “quyền của chủ sở hữu đối tượng SHCN” quyền
được ngăn chặn các chủ thể khác bộc lộ một cách bất hợp pháp đối tượng SHCN của
mình.
Ngoài các trường hợp được nêu tại Khoản 4 Điều 124, Luật SHTT cần bổ sung
thêm một số hành vi sử dụng BMKD hợp pháp khác của chủ sở hữu như: góp vốn, cầm
cố, thế chấp đối với BMKD.
2.3. Quy định thời điểm chấm dứt quyền sở hữu công nghiệp đối với bí
mật kinh doanh
Xác định thời điểm chấm dứt quyền SHCN đối với BMKD là vô cùng quan trọng vì
vấn đề này liên quan trực tiếp đến quyền và nghĩa vụ cũng như trách nhiệm pháp
lý của các bên chủ thể. Do vậy, pháp luật cần quy định cụ thể về thời điểm chấm
dứt quyền SHCN đối với BMKD. Căn cứ vào tính chất, đặc điểm của BMKD, thời điểm
chấm dứt quyền SHCN đối với BMKD sẽ rơi vào một trong các trường hợp sau: 1)
Chủ sở hữu BMKD chuyển giao quyền sở hữu đối với BMKD cho chủ thể khác; 2) BMKD
không đảm bảo các điều kiện để được bảo hộ theo quy định của pháp luật, ví dụ
như không còn tính bí mật hoặc không còn giá trị thương mại…; 3) BMKD đã bị
tiêu huỷ.
2.4. Quy định các vấn đề liên quan đến chuyển giao quyền sở hữu công
nghiệp đối với bí mật kinh doanh
Pháp luật về SHTT cần bổ sung các quy định về nghĩa vụ phải giữ bí mật đối
với BMKD của Bên chuyển giao quyền và Bên được chuyển giao khi ký kết hợp đồng
chuyển giao quyền SHCN đối với BMKD (nghĩa vụ này tồn tại ngay cả khi hợp đồng
đã hết hiệu lực, trừ khi các bên có thoả thuận khác). Bên nhận được chuyển giao
quyền sử dụng BMKD phải chấm dứt việc sử dụng BMKD đó sau khi hợp đồng chuyển
giao hết hiệu lực. Tuy nhiên, nếu BMKD đã được bên nhận chuyển giao phát triển,
cải tiến, thì việc sử dụng đó là hoàn toàn hợp pháp.
2.5. Quy định các vấn đề liên quan đến quyền và nghĩa vụ của người
lao động và người sử dụng lao động đối với việc quản lý, bộc lộ, khai thác bí
mật kinh doanh
Để việc bảo hộ BMKD có hiệu quả, pháp luật lao động cần quy định về nghĩa vụ
của người lao động đối với việc bảo mật BMKD. Người lao động sau khi chấm dứt
hợp đồng lao động vẫn có nghĩa vụ giữ bí mật đối với BMKD đó (các bên có thể
thoả thuận về thời gian giữ bí mật đối với BMKD sau khi hợp đồng lao động chấm
dứt). Để tạo điều kiện cho người lao động có thể vận dụng những kinh nghiệm mà
mình có được trong công việc cũ tại nơi làm việc mới, pháp luật nên quy định
người lao động có quyền sử dụng các BMKD mà mình tạo ra trong quá trình làm
việc để phục vụ cho công việc trong tương lai của họ.
2.6. Quy định trách nhiệm pháp lý của bên thứ ba trong việc bộc lộ,
sử dụng, chiếm đoạt BMKD của chủ sở hữu
Pháp luật cần quy định cụ thể về quyền của chủ sở hữu BMKD trong việc ngăn
chặn Bên thứ ba bộc lộ, sử dụng, chiếm đoạt BMKD một cách trái phép. Trong
trường hợp này phải giải thích rõ ràng “Bên thứ ba” là như thế nào và các hành
vi vi phạm BMKD từ Bên thứ ba. Nếu Bên thứ ba xâm phạm BMKD của chủ sở hữu hoặc
của người kiểm soát BMKD hợp pháp, thì hành vi đó phải được xem là hành vi cạnh
tranh không lành mạnh và bị xử lý theo quy định của pháp luật.
Việc hoàn thiện các quy định của pháp luật về bảo hộ quyền SHCN đối với BMKD
như trên không những bảo đảm sự tương thích của pháp luật Việt Nam với các quy
định của các điều ước quốc tế Việt Nam đã tham gia mà còn có tác dụng tích cực
trong việc bảo hộ hiệu quả BMKD tại nước ta trong hiện tại cũng như trong tương
lai.
Chú thích:
(1) http://tradesecretshomepage.com/utsa.html/ Uniform Trade Secrets Act
1979
SOURCE: TẠP CHÍ NGHIÊN CỨU LẬP PHÁP ĐIỆN TỬ - THS. NGUYỄN THÁI MAI –
Khoa Pháp luật quốc tế, Đại học Luật Hà Nội
Trích dẫn từ:http://www.nclp.org.vn/thuc_tien_phap_luat/hoan-thien-phap-luat-ve-bao-ho-quyen-so-huu-cong-nghiep-111oi-voi-bi-mat-kinh-doanh