Lịch sử phát triển "trọng tài" trong giải quyết tranh chấp
“Trọng tài” là một phương thức giải quyết tranh chấp ngoài tòa án, trong đó, các bên tham gia tranh chấp thống nhất tranh chấp phát sinh nếu có sẽ do một hoặc một số người (“trọng tài viên”, “Ủy ban trọng tài”) giải quyết, và quyết định của một hoặc một số người đó (“phán quyết”) có tính chất bắt buộc thực hiện.
Có thể hiểu “trọng tài” một cách đơn giản
là một biện pháp giải quyết tranh chấp mang tính pháp lý, giống như
việc kiện tụng ở tòa án và hoàn toàn khác biệt với nhóm các biện pháp
không mang tính bắt buộc về mặt pháp lý như đàm phán, trung gian, thẩm
tra và hòa giải.
Người ta không biết chính xác phương thức trọng tài
bắt đầu xuất hiện từ khi nào, nhưng có thể khẳng định đây chính là hình
thức tiền thân của việc hình thành các tòa án sau này. Tòa Trọng tài là
một trong những phương thức cổ xưa nhất để giải quyết bất hòa giữa
người với người, giữa quốc gia với quốc gia. Người Hy Lạp và La Mã cổ
đại đã biết sử dụng phương thức này để giải quyết tranh chấp. Quy định
sơ khai về trọng tài trong luật mua bán hàng hóa cho phép các lái buôn
được tự phân xử bất hòa của mình không cần có sự can thiệp của Nhà
nước. Về sau Luật La Mã cho phép mở rộng phạm vi tranh chấp, không chỉ
trong biên giới lãnh thổ, mà còn ở những nước La Mã có trao đổi hàng
hóa, có nghĩa là trải rộng trên hầu khắp lục địa Châu Âu.
Trong hệ thống luật của Anh, văn bản pháp luật đầu
tiên về trọng tài phải kể đến Luật Trọng tài 1697, nhưng vào thời điểm
luật được thông qua, đây đã là một phương thức rất phổ biến (phán quyết
đầu tiên của trọng tài ởAnh được đưa ra vào năm 1610). Tuy nhiên các
quy định sơ khai về trọng tài trong hệ thống luật common law thể hiện
một hạn chế cơ bản là bất cứ bên tham gia tranh chấp nào cũng có thể
khước từ việc thực hiện phán quyết của trọng tài nếu thấy phán quyết đó
bất lợi cho mình. Hạn chế này đã được khắc phục trong Luật năm 1697.
Trong Hiệp ước Jay năm 1794, Anh và Mỹ đã thống nhất
đưa các vấn đề còn đang tranh chấp liên quan đến các khoản nợ và biên
giới ra giải quyết ở trọng tài. Việc giải quyết tranh chấp này kéo dài
7 năm, và được coi là kết thúc thành công.
Từ đầu thế kỷ XX, các nước (trong đó có Pháp và
Mỹ) bắt đầu thông qua các đạo luật quy định và khuyến khích việc phân
xử ở cấp trọng tài thay cho kiện tụng ở tòa án vốn được cho là kém hiệu
quả hơn.
Trước sự phát triển mạnh mẽ của thương mại thế giới,
phương thức giải quyết tranh chấp bằng trọng tài cũng phát triển, dẫn
tới việc hình thành những tổ chức trọng tài quốc tế để giải quyết các
tranh chấp phát sinh trong các hợp đồng thương mại quốc tế.
Tầm quan trọng của việc giải quyết tranh chấp bằng trọng tài ngày càng được thừa nhận rộng rãi, đặc biệt là trong các thập kỷ gần đây. Các quốc gia sửa đổi luật pháp về trọng tài cho phù hợp với tình hình thực
tế; các điều ước quốc tế về trọng tài đang có thêm những thành viên
mới; trọng tài trở thành một môn học trong chương trình đào tạo ngành
luật; các doanh nghiệp ngày càng tin tưởng vào một phương thức giải
quyết tranh chấp linh hoạt, công bằng, với phán quyết được công nhận
rộng rãi trên phạm vi thế giới.
Thậm chí, trọng tài hiện nay còn giải quyết tranh
chấp “trực tuyến” (thường được biết đến với thuật ngữ ODR – online
dispute resolution nghĩa là giải quyết tranh chấp trực tuyến). Trọng
tài trực tuyến tiến hành khi có khiếu nại trực tuyến, thủ tục tố tụng
diễn ra trên internet, trọng tài phân xử và ra phán quyết dựa vào hồ sơ
do các bên xuất trình.
Ở Việt Nam, trọng tài đã xuất hiện từ thời kỳ kinh
tế kế hoạch hóa vào những năm đầu của thập kỷ 60 của thế kỷ XX dưới tên
gọi là “trọng tài kinh tế”. Trọng tài kinh tế khi đó có những đặc trưng
phản án sự vận hành của cơ chế kinh tế kế hoạch hóa, vừa mang chức năng
quản lý và chức năng giải quyết tranh chấp; do đó, trọng tài kinh tế ở
Việt Nam thời đó không phải là tổ chức trọng tài theo đúng nghĩa. Chính
sách Đổi mới đã dẫn đến sự phát triển kinh tế thị trường, xây dựng nhà
nước pháp quyền dẫn tới sự chấm dứt tồn tại của một số định chế đặc
trưng cho kế hoạch hóa, trong đó có hợp đồng kinh tế và trọng tài kinh
tế. Sự phát triển của kinh tế thị trường đã dẫn đến nhu cầu thành lập
các trung tâm trọng tài đúng nghĩa (phi Chính phủ) ở Việt Nam. Hiện nay
ở Việt Nam có 7 trung tâm trọng tài kinh tế đang hoạt động (ACIAC,
VIAC, HCMCAC, HCAC, CCAC, PIAC. VID.ARCE).
SOURCE: CỔNG THÔNG TIN PHÁP LUẬT BỘ CÔNG THƯƠNG