Phiếm luận về kiểm toán
Cách làm hợp lý nhất là áp dụng nguyên tắc: những người có quyền quyết định việc tiêu tiền thì không có quyền trực tiếp tiêu tiền, những người có quyền trực tiếp tiêu tiền thì không có quyền quyết định. Những người có quyền quyết định thì có quyền giám sát, những người có quyền trực tiếp tiêu tiền thì phải chịu sự giám sát.
“Đồng tiền liền khúc ruột”. Đây là lời dặn dò anh minh mà cha ông để lại
liên quan đến chuyện tiền nong. Ngày xưa, tiền thường được làm bằng đồng có
hình tròn đục lỗ ở giữa. Các đồng tiền được xâu lại với nhau thành chuỗi như
những chiếc dồi chó và lặn vào lưng quần đế cất giữ. Đúng là không thế phân
biệt được đâu là tiền, đâu là ruột (và... một vài thứ khác). Tuy nhiên, “đồng
tiền liền khúc ruột” là điều rất khó thực hiện đối với tiền ngân sách. Đơn giản
là vì các chủ thể có quyền tiêu tiền không có "ruột", không có mối
quan hệ “mồ hôi nước mắt” với đồng tiền ngân sách. Để khắc phục tình trạng
“nước lã, tiền chùa” này, nhiều thiết chế đã được lập ra, trong đó có kiểm toán
(audit).
Cũng giống như OTK, ISO… kiếm toán là thứ do người nước ngoài nghĩ ra. Ở xứ
người nó được hiểu là sự kiếm tra sổ sách, chứng từ liên quan đến việc chi tiêu
tài chính. Nghĩa là chuyện tiêu tiền xẩy ra trước, việc kiểm toán tiến hành
sau. Kiểm toán được phục hiện nhằm hai mục đích: một là, xem việc chi tiêu có
hợp pháp không, hai là, xem việc chi tiêu có hiệu quả không. Trên cơ sở đó,
hình thành nên hai loại hình kiểm toán là kiểm toán tài chính (financial audit)
và kiểm toán hoạt động (performance audit). Vấn đề đặt ra là kiểm toán cần cho
ai và để làm gì?
Việc kiểm toán cần cho ai ?
Hiện nay, ngân sách còn được nhiều người gọi là tiền của Nhà nước. Cũng
giống như việc khẳng định mặt trời quay xung quanh trái đất, đây là một sự nhầm
lẫn.
Trong chế độ dân chủ, ngân sách là tiền của vua. Trong chế độ dân chủ, ngân
sách là tiền của dân. Ngày nay, ở rất nhiều nước, tiền ngân sách còn được gọi
là tiền thuế (tax money). Cách gọi giản dị này cho thấy tiền ngân sách được lấy
từ đâu ra và ai là chủ nhân đích thực của chúng.
Ở ta, khả năng làm hiển thị mối quan hệ giữa những người dân với các nguồn
thu của ngân sách còn rất hạn chế. Đây là một khiếm khuyết hơn là một ưu điểm.
Tuy nhiên, trong bất cứ trường hợp nào, nhân dân vẫn là chủ nhân đích thực của
tiền ngân sách. Thậm chí, Nhà nước cũng chỉ là “của dân" và “do dân"
mà thôi.
Nếu ngân sách là tiền của dân, thì kiểm toán chi tiêu ngân sách, trước hết
là cần cho dân, dân là tất cả chúng ta. Mặc dù, trong chúng ta, không ít người
có hiểu biết về việc chi tiêu ngân sách, đa số sẽ phải trông cậy vào sự giám
sát của những người đại diện cho mình. Ở nước ta, đại diện cho cử tri cả nước
là các đại biếu Quốc hội. Như vậy, kiểm toán, thứ hai, là cần cho Quốc Hội.
Thực ra, quản lý tiền nong nói chung và tiền ngân sách nói riêng là rất khó
khăn. Cách làm hợp lý nhất là áp dụng nguyên tắc những người có quyền quyết
định việc tiêu tiền thì không có quyền trực tiếp tiêu tiền, những người có
quyền trực tiếp tiêu tiền thì không có không có quyền quyết định. Những người
có quyền quyết định thì có quyền giám sát, nhưng người có quyền trực tiếp tiêu
tiền thì phải chịu sự giám sát. Trong mốt quan hệ này, kiểm toán cần thiết cho
cơ quan có quyền giám sát là điều hợp lẽ tự nhiên. Thế thì ở ta ai có quyền
quyết định và ai có quyền tiêu tiền? Có lẽ, Quốc Hội có quyên quyết định, và
Chính phủ có quyền tiêu tiền.
Kiểm toán cán để làm gì ?
Câu trả lời là để xem tiền ngân sách đã được chi tiêu như thế nào. Xin trích
Bản quy định về chức năng, nhiệm vụ của văn phòng kiểm toán lập pháp, tiểu bang
Minnesota: "Mục đích cơ bản của Văn phòng là cung cấp cho cơ quan lập
pháp, các cơ quan khác và công chúng những báo cáo kiểm toán và báo cáo đánh
giá chính xác, khách quan, kịp thời và hữu ích". Như vậy, sản phẩm quan
trọng nhất của hoạt động kiểm toán là các báo cáo kiểm toán. Thông tin mà các
báo cáo này cung cấp sẽ giúp chúng ta bảo đảm:
1- Chế độ trách nhiệm.
2- Sự tuân thủ các chuẩn mực và các quy định liên quan của pháp luật.
3- Khả năng nhận biết và sửa chữa các sai phạm.
4- Nâng cao hiệu quả việc chi ngân sách và các chương trình quốc gia.
5- Cải tiến đến việc phân bổ ngân sách nhà nước.
Các báo cáo kiểm toán chỉ cung cấp các thông tin và đưa ra các kiến nghị.
Sức mạnh của chúng nằm ở sự độc lập, tính khách quan, trung thực và trình độ
chuyên môn của các nhà kiểm toán.
Từ những lập luận nói trên, kiểm toán Nhà nước nên được đặt ở đâu (thuộc lập
pháp hay hành pháp) là diều đã rõ.
Tuy nhiên, cho dù cơ quan kiểm toán được đặt ở đâu chăng nữa thì những điều
kỳ diệu trong việc nâng cao hiệu quả quản lý chi tiêu ngân sách khó có thế xảy
ra tức thì. Lý do đơn giản như sau:
nếu chuyển cơ quan kiểm toán từ nơi này sang nơi kia là điều không dễ, thì
xây dựng một môi trường văn hoá, chính trị và pháp lý để chế định này thật sự
phát huy hiệu quả là chuyện khó hơn rất nhiều. Xin được nêu ra một vài băn
khoăn cụ thể như sau:
Một là, ở ta, ngay cả các phán quyết cửa toà án (đặc biệt là trong lĩnh vực
dân sự, kinh tế, hành chính) thi hành còn khó khăn thì không biết những kiến
nghị của kiểm toán sẽ được đối xử như thế nào? Thực ra, ngoài việc kiến nghị,
kiểm toán không thể có thẩm quyền gì hơn.
Hai là, các thiết chế kiểm tra, kiểm sát giám sát ớ ta không thiếu. Nhưng,
thanh tra (cha), thanh tra (mẹ), thanh gì - Hễ có phong bì thì bảo (thank you),
tham nhũng, hối lộ có thể vô hiệu hoá không ít những thiết chế. Với hệ thống
lương bổng như hiện nay, ít có lý do để tin rằng kiểm toán là cơ quan có khả
năng miễn dịch cao hơn. Trong lúc đó, đối với các kiểm toán viên, sự trung thực
và liêm khiết là cơ sở đạo lý quan trọng nhất để hành nghề. Thiếu lòng tin của
công chúng, kiểm toán sẽ chẳng khá gì hơn những thứ được gọi là "bộ binh,
bộ hộ, bộ hình” trước đây.
Ba là, do ảnh hưởng cửa cơ chế tập trung, quan liêu bao cấp, trong tư duy
của chúng ta, mọi chuyện đều phải có trên, có dưới. Và cấp trên thì có quyền
chỉ dẫn, điều hành; cấp dưới thì trực thuộc và phải chấp hành. Với cách thức tổ
chức công việc nhu vậy, thiết chế kiếm toán chưa chắc đã vận hành, kiểm toán là
một trong những điều chúng ta học của người nước ngoài. Thiết tưởng cũng nên
tìm hiếu xem địa vị pháp lý của nó được họ quy định như thế nào. Điều cần quan
tâm trước tiên là các lý lẽ liên quan đến tính độc lập của kiểm toán.
Bốn là, nếu kiểm toán Nhà nước được chuyển sang Quốc Hội, xây dựng năng lực
của Quốc Hội để sử dụng nó một cách hữu ích công cụ này là nhiệm vụ khó khăn.
Thực ra, các báo cáo kiểm toán chỉ có ích khi Quốc Hội có được những phản ứng
phù hợp để tác động lên hệ thống. Mà Quốc Hội thì bao giờ cũng chỉ tác động
được bằng một số cách thức nhất định mà thôi. Đó là ban hành, sửa đối luật
thông qua Nghị quyết chất vấn hoặc bỏ phiếu tín nhiệm; quyết định ngân sách. Để
Quốc Hội có thể làm được điều này, sự tham mưu của một Uỷ ban tương ứng của
Quốc Hội là rất cần thiết. Thế nhưng, Uỷ ban kiểm toán của Quốc hội, cơ quan
tham mưu cho Quốc hội về việc nên phản ứng thế nào đối với các kiến nghị của cơ
quan kiểm toán thì chúng ta chưa có. Thành lập cơ quan này sẽ không dễ vì phải
sửa đổi Luật tổ chức Quốc hội.
Tóm lại, băn khoăn thì nhiều nhưng là về những việc có thể làm được. Vấn đề
nằm ở chỗ: không biết chúng ta đã sẵn sàng để đẩy tới những cải cách sâu rộng
hơn chưa?
TS. Nguyễn Sĩ Dũng
Nguồn:
Nhà Quản lý
--------------------------------------------------------------------------------
Thông tin chi tiết Quý khách hàng vui lòng liên hệ với Chúng tôi để được tư vấn
:
CÔNG TY TNHH TƯ VẤN
LUẬT SUNLAW (SUN LAW FIRM)
Địa chỉ: Số 47, Phố Chính Kinh, Phường Thanh Xuân Trung, Quận Thanh
Xuân, thành phố Hà Nội.
Tel: 04-39916057 Fax: 04-39916058
SĐT TƯ VẤN PHÁP LUẬT MIỄN PHÍ : & 043- 9916057
SĐT YÊU CẦU DỊCH VỤ PHÁP LUẬT: 0986 11 66 05 & 0986386648
Email: contact@sunlaw.com.vn & guicauhoitructuyen@sunlaw.com.vn
Website: www.sunlaw.com.vn &
www.lawdata.com.vn
--------------------------------------------------------------------------------