Sao cứ kiện vòng vo
“Tối nay đi uống cà fê hả?“ tôi rủ người bạn luật sư và bị từ chối ngay: “Chịu thôi, trời mưa đường ngập, lỡ sụp hố là tiêu đời ông ơi”. “Dũng cảm lên, sụp hố thì ông kiện làm gương đi”. “Còn lâu mới tìm ra mấy công ty làm cống thì kiện thế nào được”. Sao lại kiện công ty? Tôi hỏi và bị hỏi vặn: Chứ kiện ai?
Ai cũng từng nghe “Nhà vua
không bao giờ sai” . Không phải vì Vua là thiên tài, hiểu biết tất cả,
mà chỉ đơn giản vì đó là Vua. Nhà Vua ban hành luật lệ, nhưng không bị
ràng buộc hay hạn chế bởi luật lệ. Chế độ quân chủ được thay thế bởi chế
độ cộng hòa. Thoạt đầu, Nhà nước thay thế vị trí của Vua và cũng không
bao giờ sai, vì hiển nhiên Nhà nước không thể sai. Chỉ có nhân viên Nhà
nước làm sai mà thôi.
Cùng với sự hình thành Nhà nước pháp quyền là sự xuất
hiện ý thức, triết lý pháp lý mới. Bản chất Nhà nước pháp quyền là sự
ràng buộc Nhà nước và việc sử dụng quyền lực Nhà nước bằng pháp luật.
Như vậy Nhà nước có thể sai, có thể vi phạm pháp luật. Theo nguyên tắc
bình đẳng trước pháp luật, Nhà nước phải chịu hoàn toàn trách nhiệm- kể
cả trách nhiệm bồi thường thiệt hại-đối với những hành vi vi phạm pháp
luật của mình như mọi thành viên khác trong xã hội.
Điều 2 Hiến pháp 1992 của nước CHXHCN Việt nam (sửa
đổi năm 2001), nêu rõ Nhà nước là của dân, do dân, vì dân, toàn bộ quyền
lực Nhà nước là của dân. Chính điều này xác định rõ quan hệ giữa Nhà
nước với người dân (công dân). Người dân trao quyền lực Nhà nước cho 03
cơ quan hiến định là Quốc hội, Chính phủ và Tư pháp sử dụng. Vì vậy, các
cơ quan này phải chịu trách nhiệm trực tiếp với người dân về việc sử
dụng quyền lực Nhà nước đúng mục đích vì dân, trên cơ sở và trong khuôn
khổ pháp luật.
Cùng với sự phát triển quan niệm về quyền lực Nhà
nước, người ta cũng chứng kiến sự thay đổi quan niệm về người phải chịu
trách nhiệm khi sử dụng sai quyền lực công. Trước kia, công chức nào nào
làm sai, người đó phải chịu trách nhiệm, vì Nhà nước không thể sai.
(Chẳng hạn như Luật nước Phổ – nước Đức xưa – năm 1794 qui định). Ngày
nay, khi quyền lực Nhà nước bị sử dụng sai, người chịu trách nhiệm là
người trực tiếp nhận quyền lực ấy từ người dân: 03 cơ quan hiến định.
Trên nguyên tắc, ngay cả khi cá nhân công chức làm sai thì Nhà nước cũng
phải là người chịu trách nhiệm, vì công chức chỉ là người được Nhà nước
ủy quyền thực hiện quyền lực Nhà nước cho những trường hợp cụ thể.
Trong ý nghĩa pháp lý, điều đó có nghĩa là người dân có thể và trước
tiên cần khởi kiện trực tiếp Chính phủ khi Chính phủ không hoàn thành
nhiệm vụ của mình.
Trong Nhà nước pháp quyền, quyền lực được trao là để
hoàn thành những nhiệm vụ xác định. Người dân trao cho 3 cơ quan hiến
định (Quốc hội, Chính phủ, Tòa án) quyền lực Nhà nước là để hoàn thành
những nhiệm vụ vì dân được qui định trong Hiến pháp (những nhiệm vụ cơ
bản chung), trong đó có nhiệm vụ bảo đảm an ninh trật tự công cộng, bảo
đảm các điều kiện sống tối thiểu …Điều 3 Hiến pháp CHXHCNVN còn qui định
nhiệm vụ cao hơn thế cho Nhà nước: Nhà nước phải đảm bảo thực hiện mục
tiêu cho „mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện…“. Các cơ quan hiến định phải trực tiếp chịu trách nhiệm trước dân khi không hoàn thành những nhiệm vụ cơ bản chung này.
Nhà nước- cụ thể là Chính phủ- có nhiệm vụ bảo
đảm và bảo vệ an toàn giao thông (là một trong những nhiệm vụ công cơ
bản dẫn ra từ Điều 3 Hiến pháp). Nhiệm vụ này bao trùm cả trước, trong
và sau khi sửa chữa, tu bổ nâng cấp hệ thống giao thông công cộng. Người
tham gia lưu thông phải được quyền tin rằng họ đang lưu thông trên
những con đường an toàn. Chính phủ phải là người đầu tiên chịu trách
nhiệm khi không đảm bảo giữ gìn được các điều kiện bảo đảm an toàn tối
thiểu cho hệ thống giao thông.Trời mưa, đường ngập nước làm ách tắc giao
thông thông, thậm chí gây tai nạn chết người; lưu thông trên đường bị
sụp ổ „voi“, sụp „hố tử thần“, bị cột điện đổ, vướng dây điện thoại khi
đang lưu thông gây tai nạn đều là do hệ thống giao thông chưa được đảm
bảo an toàn. Chính phủ phải là người chịu trách nhiệm trước tiên do
không hoàn thành nhiệm vụ công cơ bản này.
Vụ ông Lý Văn chết do vướng dây điện thoại khi đang
đi trên đường; vụ anh Thống, anh Bảo chết do bị trụ mắc cáp viễn thông
đổ trúng khi đang đi xe máy trên đường, trước tiên là do Chính phủ không
hoàn thành nhiệm vụ bảo đảm an toàn cho hệ thống đường giao thông.
Chính phủ lẽ ra phải nghiên cứu kỹ lưỡng kế hoạch xây dựng cột viễn
thông, kế hoạch bố trí dây điện thoại ven đường sao cho chúng không thể
gây nguy hiểm cho người đang lưu thông trên đường trong bất cứ hoàn cảnh
thời tiết nào mà trình độ khoa học kỹ thuật hiện nay dự báo được. Khi
cấp phép cho công ty điện lực, công ty điện thoại lắp đặt đường dây,
Chính phủ có trách nhiệm đề ra tiêu chuẩn, điều kiện mà các công ty này
phải tuân theo để đảm bảo an toàn cho người lưu thông trên đường. Chính
phủ chỉ không phải chịu trách nhiệm, khi chứng minh được tai nạn đã
không xẩy ra, nếu các công ty này tuân thủ những qui định đó của Chính
phủ.
Xây dựng, bảo trì hệ thống thoát nước, bảo vệ môi
trường, hệ thống cấp nước, cấp điện cũng là một trong các nhiệm vụ công
cơ bản của Nhà nước. Ngoài việc phải chịu trách nhiệm về sự hoạt động
thông suốt có hiệu quả của các hệ thống này (nhiệm vụ chung), Chính phủ
còn phải chịu trách nhiệm lựa chọn phương án và các nhà thầu phù hợp cho
việc xây dựng, bảo trì chúng. Nghĩa là Chính phủ cũng phải chịu trách
nhiệm trước dân về sự chậm trễ, về chất lượng công trình của nhà thầu
được Chính phủ chọn. Trách nhiệm theo hợp đồng giữa Chính phủ và nhà
thầu là chuyện riêng của hai bên. Khi nhà thầu vi phạm hợp đồng mà gây
thiệt hại (không mang yếu tố hình sự) cho người dân, thì Chính phủ cũng
là một bên liên quan trong tư cách người giao việc thực hiện một nhiệm
vụ công ích cho công ty trúng thầu.
Đường dây điện, cáp viễn thông do các công ty nhà
nước quản lý, chúng là tài sản của Nhà nước. Chính phủ có nhiệm vụ quản
lý tài sản công, bảo đảm sự vận hành an toàn của hệ thống cấp điện, hệ
thống viễn thông. Vì vậy cũng phải chịu trách nhiệm nếu đường dây điện
công cộng, cột cáp viễn thông gây tai nạn.
Hiến pháp có hiệu lực pháp lý cao nhất và trực tiếp.
Nó cũng không cần (không cho phép) bất cứ một nghị định hướng dẫn thực
hiện nào. Trên nguyên tắc, Hiến pháp 1992 cho phép người dân khởi kiện
Chính phủ khi bị thiệt hại do Chính phủ không hoàn thành nhiệm vụ của
mình. Người bị kiện là cơ quan công quyền, chính quyền địa phương được
Chính phủ giao quyền quản lý lĩnh vực xẩy ra vụ việc. Nếu người dân
không xác định được bị đơn trực tiếp, họ vẫn có thể và cần khởi kiện
trực tiếp Chính phủ. Chính phủ có trách nhiệm chỉ ra cơ quan nào là bị
đơn trực tiếp. Việc ta chưa có đủ những qui định bảo đảm quyền của người
dân khởi kiện Nhà nước cho những trường hợp nói trên, không thể loại
trừ quyền khởi kiện của họ, vì giản dị là họ đã được Hiến pháp cho phép.
Nói một cách nghiêm khắc, ở đây, Chính phủ cũng chưa hoàn thành nhiệm
vụ phải tạo đầy đủ điều kiện để người dân kiểm tra, giám sát Chính phủ
sử dụng quyền lực công mà họ trao cho như thế nào trong một Nhà nước là
của họ, do họ và vì họ.
SOURCE: BLOG CỦA TÁC GIẢ - GS.TS. NGUYỄN VÂN NAM
Trích dẫn từ: http://tsnguyenvannam.wordpress.com/2011/05/08/sao-c%e1%bb%a9-ki%e1%bb%87n-vong-vo/