Rửa tiền là gì?
Rửa
tiền là việc biến đổi thu nhập phi pháp thành tài sản mà các cơ quan
công quyền không thể truy ra nguồn gốc phi pháp ấy. Rửa tiền không phải
là một hiện tượng mới. Theo nhiều sử gia, thương nhân Trung Quốc đã
biết “rửa tiền” hơn ba ngàn năm trước để tránh thuế của triều đình. Tuy
nhiên, hoạt động này đã bùng nổ với toàn cầu hóa, gây nhiều hậu quả
nghiêm trọng về kinh tế và xã hội, đặc biệt ở các nước đang phát triển
hoặc chuyển tiếp.
Ai cần rửa tiền?
Có thể xếp những người rửa tiền (ngoài các tổ chức khủng bố, một hiện tượng tương đối mới) làm ba nhóm:
- Những người buôn lậu (ma túy, vũ khí, lao động bất hợp pháp…).
- Những người tham nhũng.
- Những người muốn tránh thuế, nói chung là những người muốn giữ kín thu nhập thật sự (dù là hợp pháp) của mình.
Tiền
bẩn có thể từ các doanh nghiệp làm ăn công khai, chẳng hạn khi họ
chuyển tiền từ nước này sang nước khác để tránh thuế. Có hai phương
pháp để làm việc này. Một là khai gian giá trị những dịch vụ mà bản
chất là hợp pháp. Hai là khai (như trong hóa đơn) một dịch vụ hoàn toàn
không có (kể cả việc lập công ty ma). Trong các nguồn tiền cần rửa thì
có lẽ nguồn kinh doanh là phản ánh tính toàn cầu hóa nhiều nhất, mà một
trong những biểu hiện là việc khai man giá chuyển giao (transfer price)
để tránh thuế của các công ty xuyên quốc gia.
Tất nhiên, ba nhóm trên không hoàn toàn biệt lập: tham nhũng, rửa tiền,
và kinh doanh bất chính có nhiều chỗ giống nhau, cấu kết với nhau, và
tiếp sức cho nhau. Ví dụ, tham nhũng thì cần có người để rửa tiền hối
lộ, người rửa tiền này có thể là tội phạm chuyên nghiệp, hoặc công ty
ma. Ngược lại, tội phạm và doanh nghiệp cũng thường đút lót các quan
chức tham ô để làm ngơ dịch vụ rửa tiền.
Công nghiệp rửa tiền
Dù không ít tội phạm đích thân rửa tiền bẩn của mình, một ngành “công
nghiệp” rửa tiền đã xuất hiện để phục vụ những cá thể có tiền bẩn. Đội
ngũ của ngành này, chủ chốt là những người rửa tiền chuyên nghiệp, ngày
càng được tăng cường với nhiều luật sư cao giá, người giao dịch chứng
khoán, mua bán bất động sản, cố vấn thuế vụ, kế toán... Thật vậy, có lẽ
biến tướng nổi bật nhất của bộ máy rửa tiền là càng ngày nó càng xâm
nhập sâu vào nhiều lĩnh vực kinh doanh, ngành nghề tương đối có uy tín
trong xã hội (như các ngân hàng lớn, hiệp hội thể thao, cơ sở văn hóa,
thậm chí các cơ quan từ thiện). Qua đó, cách thức và phương tiện rửa
tiền ngày càng tinh vi, đa dạng, quy mô hơn.
Nhìn chung, hình thức rửa tiền cũng đang trải qua nhiều thay đổi: ít
dựa vào tiền mặt, vào hệ thống ngân hàng… mà sử dụng nhiều hơn các công
cụ và thị trường tài chính khác (như chứng khoán) hoặc hình thức “hàng
đổi hàng” (ví dụ: ma túy đổi lấy vũ khí).
Từ thập kỷ 1990, công nghiệp rửa tiền lại được thêm nhiều “cú hích” do
các thay đổi về thể chế và chính sách tài chính cũng như những tiến bộ
về công nghệ.
Thứ nhất, hầu hết mọi quốc gia đều nới lỏng kiểm soát ngoại
hối, nhất là từ đầu thập kỷ 1990. Ở nhiều nước, việc đổi nội tệ ra
ngoại tệ, và ngược lại, là hoàn toàn tự do. Lượng tiền hoán đổi hàng
ngày đã tăng từ 590 tỷ USD năm 1989 lên 1.880 tỷ năm 2004. Đi xa hơn,
nhiều quốc gia đã chính thức sử dụng chung một thứ tiền (trường hợp
đồng euro), hoặc công nhận USD hay euro như là nội tệ bán chính thức
của họ. Một số công cụ tài chính mới (như các loại hợp đồng chứng
khoán), đôi khi rất phức tạp, đã xuất hiện. Nhờ thế, một lượng tiền
(sạch hay bẩn) khổng lồ có thể được chuyển từ nước này sang nước khác
trong nháy mắt, ngoài tầm kiểm soát của cơ quan công lực.
Thứ hai, tiến độ mở cửa kinh tế ở hầu hết các nước đã tăng
vọt, nhất là từ 10-15 năm gần đây. Các thị trường tài chính (đặc biệt
là vốn) trở nên thông thoáng hơn. Số lượng tiền lưu hành toàn cầu đã
tăng gấp ba (từ 6.800 tỷ USD năm 1990 lên đến 19.900 tỷ USD năm 2005),
mức độ phức tạp cũng tăng lên. Hiển nhiên, càng nhiều loại hình dịch vụ
tài chính thì càng lắm cơ hội và cách thức để chuyển tiền phi pháp,
hoặc đưa tiền bẩn vào luồng tiền sạch.
Thứ ba, cạnh tranh thu hút vốn ngày càng kịch liệt giữa các
nước, các công ty phát hành chứng khoán, các ngân hàng và các loại định
chế tài chính trung gian khác. Đây cũng là sự kiện làm những người rửa
tiền thích thú vì họ biết rằng sớm muộn gì cũng có ngân hàng, hay các
công ty chứng khoán, sẵn sàng nhận tiền của họ mà không cần biết nguồn
gốc tiền ấy.
Thứ tư, là tác động của cuộc cách mạng thông tin. Ở rất nhiều
nước, ngân hàng là lĩnh vực đưa tiến bộ công nghệ thông tin vào ứng
dụng sớm và nhanh nhất. Những thành quả của cuộc cách mạng thông tin đã
được những người rửa tiền lợi dụng triệt để, trong khi đó, ở lĩnh vực
này, các cơ quan công lực tỏ ra chậm chạp hơn nhiều, nhất là khi họ cần
phối hợp giữa nhiều địa phương hay xuyên quốc gia.
Cuối cùng, phải kể đến những lối rửa tiền mới, sử dụng
internet. Những trang web “đen” như trang sex, cờ bạc, cá cược...
thường được dùng để rửa tiền vì các cơ quan công lực khó có thể truy ra
tiền ấy từ đâu đến và vào tay ai.
Hậu quả và chính sách
Cũng có người cho rằng, một số quốc gia, nhất là ở phương Tây, đã có lợi nhờ tiền bẩn.
Khách quan nhìn từ quan điểm phân bố nguồn lực (tạm gác qua một bên
những phán đoán đạo lý và pháp luật), một số nhà kinh tế cực đoan (tôn
sùng thị trường) cho rằng không có tiền nào là bẩn, tiền nào là sạch.
Theo họ, “rửa tiền” chỉ là phản ứng “hợp lý” của mọi “cá thể kinh tế”:
không ai muốn trả thuế và ai cũng muốn vận dụng tài sản của mình vào
những hoạt động đem lại nhiều lợi nhuận nhất. Như vậy, tiền bẩn, theo
họ, đã giúp phát triển kinh tế.
Song, ngay trên cơ sở thuần lý thuyết, ý kiến này là hoàn toàn sai lầm.
Tự bản chất của nó, sự phân bố tài nguyên do rửa tiền không chỉ theo
tín hiệu lợi nhuận, mà phần lớn là để trốn tránh luật pháp. Hoạt động
rửa tiền vừa lãng phí nguồn lực kinh tế của xã hội (vào các hoạt động
tội phạm sinh ra tiền bẩn, thay vì vào các hoạt động sản xuất thật sự
hữu ích), vừa bóp méo sự phân bố các nguồn lực ấy.
Ngoài những ảnh hưởng về phân bố tài nguyên, luồng tiền bẩn cũng sẽ làm
sai lệch các thống kê kinh tế. Ngoài ra, ảnh hưởng của mỗi loại tiền
bẩn có khác nhau (chẳng hạn tiền bẩn do tham nhũng có ảnh huởng khác
tiền bẩn do buôn lậu). Thiếu những con số chính xác, tất nhiên là chính
sách kinh tế (nhất là về tiền tệ, như việc điều chỉnh lãi suất) sẽ
không thể đúng liều lượng và hữu hiệu được.
Tiền bẩn và hoạt động rửa tiền cũng ảnh hưởng sâu sắc đến phân bố thu
nhập (tạo bất công) và làm chao đảo sự tín nhiệm của xã hội vào các thị
trường tài chính. Nhìn từ quan điểm tăng trưởng vĩ mô, có thể đây là
tai hại nguy hiểm nhất.
Làm sao để chống rửa tiền? Rõ ràng là cần sự quyết tâm của mọi quốc gia
và sự phối hợp toàn cầu. Một khó khăn căn bản hiện nay là mỗi nước đánh
giá tính quan trọng của mỗi loại tiền bẩn một khác. Ở các nước chậm
tiến thì nạn tham nhũng rửa tiền là vấn đề nhức nhối nhất. Trái lại,
các nước phương tây thì xem việc rửa tiền bẩn liên hệ đến khủng bố là
quan trọng nhất và không hề “chê” tiền bẩn do tham nhũng ở các nước
khác.
(SUNLAW FIRM)
THAM KHẢO MỘT SỐ DỊCH VỤ TƯ VẤN LUẬT CỦA
SUNLAW FRIM:
1.
Dịch vụ luật sư riêng cho doanh nghiệp:
2.
Tư vấn thành lập các loại hình doanh nghiệp:
3.
Tư vấn thay đổi đăng ký kinh doanh cảu doanh nghiệp:
4.
Tư vấn quản trị nội bộ doanh nghiệp:
5. Dịch vụ
tư vấn pháp luật Việt Nam:
6.
Dịch vụ cung cấp thông tin tài chính cho doanh nghiệp:
7.
Tư vấn soạn thảo quy chế cho doanh nghiệp:
8.Dịch
vụ đăng ký bảo hộ độc quyền nhãn hiệu hàng hóa tại thị trường Việt Nam
9.
Dịch vụ đăng ký bản quyền phần mềm máy tính:
10.
Đăng ký bảo hộ quyền tác giả:
11.
Tư vấn cấp phép đầu tư:
12.
Tư vấn điều chỉnh giấy phép đầu tư:
13.
Dịch vụ trước bạ sang tên nhà đất (tư vấn mua bán/chuyển nhượng nhà đất):
14.
Dịch vụ luật sư tranh tụng/giải quyết tranh chấp:
15.
Dịch vụ cung cấp văn bản pháp luật: