Từ một vụ tranh chấp đất đai nghĩ thêm về quyền tài sản
Vụ án dưới đây chỉ là một trong số hàng vạn tranh chấp về nhà đất ở Việt Nam. Năm 1995 ông Bùi Văn Thanh mua nhà đất của bà Nguyễn Thị Nương tại ấp 7, xã Thanh Hòa, Lộc Ninh, Bình Phước; việc mua bán được làm bằng giấy viết tay. Năm 1996, bà Nương được UBND huyện Lộc Linh cấp sổ đỏ cho lô đất kể trên.
Dựa trên
sổ đỏ đó, bà này khởi kiện, đòi ông Thanh phải trả lại nhà đất, với lí do việc
mua bán đất là vô hiệu. Qua các cấp xét xử, TAND huyện Lộc Ninh (Bản án sơ thẩm
số 40/DSST ngày 31/12/2002), TAND tỉnh Bình Phước (Bản án phúc thẩm số 38/DSPT
ngày 15/04/2003) đều xác nhận việc mua bán nhà đất là có thực, song tuyên bố
hợp đồng này vô hiệu, vì vào năm 1995 người bán chưa được cấp sổ đỏ nên chưa có
quyền bán đất, sau khi bán hai bên lại không làm thủ tục đăng kí chuyển nhượng
sổ đỏ. Tuyên hợp đồng mua bán nhà đất vô hiệu, tòa buộc ông Thanh phải trả lại
đất cho bà Nương; ngược lại, bà Nương có nghĩa vụ trả lại cho ông Thanh số tiền
bán nhà đất đã nhận.
Vụ tranh chấp kể trên không phải cá biệt, mà
ngược lại, là một hiện tượng phổ biến ở Việt Nam. Từ vụ tranh chấp kể trên có
nhiều vấn đề pháp lí cơ bản dưới đây cần được thảo luận: (i) nhà đất đang chờ
sổ đỏ có thể mua bán được hay không, (ii) hợp đồng mua bán nhà đất viết tay có
hiệu lực hay không, (iii) tòa án cần can thiệp như thế nào đối với những trường
hợp tương tự.
Mua bán nhà đất đang chờ sổ đỏ
Pháp luật phải ghi nhận và bảo hộ quyền tài
sản tư của người dân (gọi đó là quyền sử dụng đất hay quyền thuê đất), kể cả
khi đất đó chưa được cấp sổ đỏ. Điều này dễ hiểu như một người vừa mua một
chiếc xe máy từ cửa hàng mà chưa kịp đăng kí; xe chờ đăng kí cũng giống như nhà
đất chờ cấp sổ đỏ. Nếu người ta có thể mua bán, tặng cho xe chưa đăng kí, thì
nhà đất chờ cấp sổ đỏ cũng là một thứ tài sản không thể bị cấm lưu hành.
Thực ra sổ đỏ với đất, sổ hồng với nhà đều là sự
ghi chép của nhà nước phục vụ minh bạch hóa quyền tài sản, chứ các ủy ban nhân
dân không có cái quyền ban phát sở hữu, cũng như cái giấy khai sinh chỉ ghi
nhận, chứ cái giấy đó không đẻ ra con người. Quyền tài sản, từ thủa hồng hoang
cho tới nay, đều hình thành qua vài con đường, hoặc do cưỡng đoạt, hoặc do khẩn
khai, tôn tạo, hoặc do thừa kế hay mua sắm mà có. Điều ấy cũng đúng với nhà
đất, quyền tài sản đối với nhà đất đã được xác lập bởi nhiều phương cách khác
nhau. Chước bạ thời xưa hay sổ đỏ thời nay chỉ là sự ghi chép, chứ không thể
sinh ra quyền tài sản. Nếu xem xét như vậy, thì nhà đất chờ sổ đỏ tất phải là
quyền tài sản của người dân và tất yếu phải được lưu hành.
Văn tự mua bán nhà đất viết tay có
hiệu lực không?
Tự thủa xa xưa, người nước ta vẫn mua bán
nhà đất bằng văn tự viết tay. Các khế ước đoạn mãi thường rất ngắn gọn, theo
một thể thức đơn giản, nhấn mạnh tới việc mua đứt bán đoạn, thế mới gọi là đoạn
mãi. Đối với nhà đất đang chờ sổ đỏ, các bên chẳng còn cách nào khác là phải
mua bán bằng giấy viết tay, bởi người bán mới hoàn tất kê khai, song chưa được
cấp sổ đỏ, vì thế không thể công chứng hợp đồng và tiến hành đúng các thủ tục mà
Bộ luật dân sự nước ta quy định.
Tuyên vô hiệu một hợp đồng nghĩa là can thiệp vào
quyền tự do định đoạt tài sản, tự do khế ước của các bên; một sự can thiệp như
vậy rất nên được cân nhắc cẩn trọng. Nếu nhà đất chờ sổ đỏ không phải là hàng
cấm, người bán người mua không bị nhầm lẫn và bày tỏ ý chí của mình một cách tự
nguyện, không bị đe dọa, cưỡng bức.. thì khế ước đã bước đầu được xác lập một
cách có hiệu lực. Kể cả khi khế ước không được xác lập đúng thể thức, thì khế
ước đó không mặc nhiên vô hiệu, người ta phải chiểu theo ý chí tự do khế ước mà
hối thúc các bên hoàn tất những thể thức dở dang theo luật định.
Tòa án cần can thiệp ra sao?
Tôi rất hiểu nỗi phiền lòng của quan tòa
nước ta, phải tuân thủ pháp luật chứ chưa có quyền sáng tạo ra án lệ hay dựa
vào học lí mà giải thích luật. Song tôn chỉ của tòa án trước hết là hướng tới
công lí, chứ không hướng tới sự phục tùng kiểu như mệnh lệnh hành chính. Bởi
vậy, tìm cách hợp lí nhất bảo vệ quyền dân sự chính đáng của người dân có lẽ là
hướng can thiệp đáng hoan nghênh nhất trong thời buổi hiện nay.
Cũng giống như mua xe chưa đăng kí, từ cái xe đó,
người ta thủ đắc luôn quyền đem giấy tờ ra để đăng kí chước bạ với cảnh sát
giao thông. Thì cũng vậy, người mua nhà đất đang chờ sổ đỏ cũng phải có cái
quyền nại ra cơ quan chước bạ để ghi tên mình vào sổ và được cấp sổ đỏ cho vật
quyền có được do khế ước. Nếu sổ đỏ, vì lí do nào đó đã được cấp cho chủ cũ sau
khi việc mua bán nhà đất diễn ra, thì chủ mới vẫn có cái quyền nại ra cơ quan
công lực để hoàn tất nốt những thể thức đăng kí thay đổi chước bạ. Mọi lí
thuyết về quyền tài sản đang hình thành hay sự phân tách giữa nghĩa vụ
và thể thức nghe ra có vẻ cao siêu, nhưng áp dụng vào trường hợp thực tế rất
mạch lạc: qua khế ước người ta đã mua được quyền tài sản, tòa án chỉ hối thúc
các bên hoàn tất mọi thể thức để quyền tài sản đó được xác lập một cách trọn
vẹn mà thôi.
Quả là cuộc cải cách ở Việt Nam chỉ có thể
được đẩy xa hơn nữa, nếu người nước ta yêu mến sở hữu tư nhân và hết lòng bảo
hộ cái giá trị giản đơn, song thiêng liêng đó. Nó giản đơn, vì một chút của
riêng tư làm người ai chẳng muốn; nó thiêng liêng vì quyền tài sản tư là động
lực ganh đua của mọi giống người, ơn sự ganh đua khốc liệt đó mà mọi nguồn tài
nguyên khan hiếm của quốc gia được sử dụng có hiệu quả, xã hội được văn minh.
Thay đổi cách nhìn nhận về sở hữu, gia tăng bảo hộ quyền tài sản tư nhân của
người dân là một định hướng mà người nước ta nên quan tâm ./.
SOURCE: BÁO SÀI GÒN TIẾP THỊ - PGS.TS. PHẠM DUY NGHĨA –
Khoa Luật, Đại học Quốc gia Hà Nội
Trích dẫn từ:
http://www.phamduynghia.netfirms.com/4%20Nghi%20them%20ve%20quyen%20tai%20san.htm