Về quyền của người nộp thuế
Xét về bản chất, quan hệ pháp luật thuế là quan hệ pháp luật hành chính, thiết lập giữa Nhà nước với các pháp nhân và thể nhân khác trong xã hội và được điều chỉnh bởi phương pháp mệnh lệnh quyền uy.
Xét về
bản chất, quan hệ pháp luật thuế là quan hệ pháp luật hành chính, thiết lập
giữa Nhà nước với các pháp nhân và thể nhân khác trong xã hội và được điều
chỉnh bởi phương pháp mệnh lệnh quyền uy. Dưới góc độ vật chất, quan hệ pháp
luật thuế được thiết lập để tạo lập nguồn thu cho ngân sách nhà nước (NSNN).
Tiền đề thiết lập quan hệ pháp luật thuế là do sự hình thành chính thể nhà nước
để quản lý điều hành các hoạt động trong xã hội. Bộ phận chức năng ấy cần có
nguồn vật chất hoạt động, nên thuế hình thành. Do vậy, trong quan hệ pháp luật
thuế, các chủ thể tham gia với tư cách là người nộp thuế (NNT) buộc phải chuyển
giao một phần lợi ích của mình cho NSNN. Điều 80 Hiến pháp 1992 nước Cộng hoà
xã hội chủ nghĩa Việt Nam
ghi nhận "Đóng thuế là nghĩa vụ của công dân". Vì thế, khi thiết lập
quan hệ pháp luật thuế, các chủ thể tham gia với tư cách là NNT trước khi Luật
Quản lý thuế ra đời, thường chỉ được nhìn nhận dưới góc độ phải thực hiện nghĩa
vụ mà có rất ít quyền. Vì có ít, hoặc không xác định rõ quyền của NNT khiến cho
chủ thể này cảm thấy mình bị cưỡng bức, bị tước bỏ một phần lợi ích vật chất
nên hệ quả là họ sẽ tìm cách để trốn tránh nghĩa vụ thuế. Ngoài ra, NNT có thể
còn bị các cơ quan, cán bộ công quyền nhũng nhiễu khi thực thi quyền hành thu
thuế mà nhà nước trao. Việc nhận thức không đầy đủ này có thể gây thiệt hại cho
Nhà nước lẫn NNT và xã hội nói chung vì những hao phí cho các mục tiêu không
mang lại giá trị.
Theo
quan điểm của Mác, quyền của con người là sự thống nhất giữa quyền và nghĩa vụ.
Do vậy, trong quan hệ pháp luật thuế, NNT cũng phải có một số quyền nhất định.
Tìm hiểu cơ sở lý luận và cơ sở pháp lý cho việc xác lập quyền của NNT có ý
nghĩa trong việc bảo đảm hành thu thuế cho NSNN, bảo vệ lợi ích chính đáng của
NNT.
1.
Quyền của người nộp thuế
NNT là
chủ thể một bên đóng vai trò chủ đạo trong quan hệ pháp luật thuế. Đây là chủ
thể có mối quan hệ chặt chẽ, mật thiết và trực tiếp sáng tạo, quản lý các lợi
ích vật chất được hình thành trong xã hội. Cũng như các chủ thể tham gia vào
quan hệ pháp luật khác, để trở thành NNT trong quan hệ pháp luật thuế đòi hỏi
các tổ chức, cá nhân phải hội đủ năng lực chủ thể - năng lực hành vi. Nghĩa là
tổ chức, cá nhân có thể là NNT khi họ thực hiện một hoặc một số hành vi nhất
định để thiết lập mối quan hệ với các giá trị vật chất, đánh dấu quyền sở hữu
với giá trị mà mình tạo lập để từ đó, nhà nước có cơ sở để điều tiết thuế. Vì
quyền sở hữu được xem là quyền tối cao và thiêng liêng để thực hiện quyền con
người, cho nên, khi nhà nước điều tiết cũng phải tôn trọng quyền sở hữu của
NNT. Quyền của NNT có thể phân thành hai nhóm sau:
Quyền
gián tiếp - được hưởng các tiện ích do Nhà nước cung cấp
Bộ máy
nhà nước hoạt động để duy trì một xã hội có tổ chức, theo đó mọi chủ thể trong
xã hội được bảo đảm duy trì đời sống vật chất và tinh thần theo những đòi hỏi
khách quan, nhưng không phá vỡ sự tồn tại của các chủ thể khác. Trong chừng mực
nhất định, người ta có thể xem quan hệ pháp luật thuế là một quan hệ hợp đồng
mà thanh toán tiền thuế là kết quả của việc thực hiện một bản hợp đồng giữa Nhà
nước và các chủ thể khác trong xã hội. Theo đó, Nhà nước là người tổ chức điều
hành xã hội, cung ứng các tiện ích công cộng, ban hành các thể chế pháp lý, tạo
hành lang pháp lý duy trì sự tồn tại bình đẳng của các chủ thể cùng sống trong
Nhà nước mình. Các chủ thể trong xã hội hưởng những lợi ích này do Nhà nước
cung ứng, nên phải thực hiện nghĩa vụ thanh toán cho Nhà nước một khoản giá trị
nhất định.
NNT
thường là chủ thể tiến hành hoạt động sản xuất kinh doanh hay tiến hành các
hoạt động khác để kiếm tìm giá trị mới như xuất nhập khẩu, hoặc thụ hưởng lợi
ích vật chất từ quá trình sáng tạo, lao động hay do nắm giữ những quyền về tài
sản nhất định. Họ tác động vào đối tượng chịu thuế của một sắc thuế, chịu sự
điều chỉnh của sắc thuế đó và phải thực hiện nghĩa vụ cụ thể trong tổng thể
nghĩa vụ thuế là đăng ký, kê khai, nộp và quyết toán thuế. Như vậy, NNT có
quyền được hưởng các tiện ích và phúc lợi công cộng do Nhà nước cung cấp. Những
lợi ích vật chất hay tinh thần mà Nhà nước cung cấp là những giá trị đặc biệt
mà không chủ thể nào trong xã hội có khả năng thực hiện như: xây dựng các công
trình công cộng, cung ứng phúc lợi xã hội, ban hành pháp luật, thành lập các cơ
quan quản lý, cơ quan tư pháp, bộ máy trấn áp... Ta có thể gọi đây là quyền
gián tiếp vì nó không trực tiếp phát sinh từ nội hàm của quan hệ pháp luật thuế
thuần tuý.
Quyền
gián tiếp thể hiện sự quay trở lại của thuế đối với đời sống xã hội. Các giá
trị được phân bổ trở lại cho các chủ thể, không chỉ dành riêng cho NNT, mà được
phân bổ chung trong cộng đồng phù hợp với chức năng nhiệm vụ của Nhà nước và
thực tiễn kinh tế - xã hội trong từng thời kỳ. Vì vậy mà thuế được xem là khoản
thu không mang tính đối giá và hoàn trả trực tiếp. Bởi lẽ, không phải chủ thể
nào trong xã hội cũng phải nộp thuế dù cho họ có thể là NNT. Họ chỉ phải nộp
khi quan hệ xã hội mà họ tham gia chịu sự điều chỉnh của sắc thuế và quan hệ ấy
mang giá trị. Mặt khác, việc NNT thụ hưởng các tiện ích Nhà nước cung cấp mang
tính trừu tượng vì không xác định cụ thể được hưởng bao nhiêu và hưởng như thế
nào, trong khi một chủ thể khác dù không nộp thuế cho Nhà nước nhưng họ vẫn có
thể thụ hưởng tương tự. Cho dù thế nào đi nữa thì Nhà nước vẫn phải thực hiện
việc cung ứng các giá trị công cộng như là một nhiệm vụ. Không chỉ có vậy, việc
tạo lập và duy trì những giá trị này còn khẳng định sự tất yếu cần thiết phải
có Nhà nước trong một xã hội có giai cấp. Nhóm quyền này được xem là mặc nhiên
dù không có một văn bản pháp quy cụ thể nào đề cập - kể cả Hiến pháp - hoặc chỉ
được đề cập một cách gián tiếp mà thôi. Mặc dù là gián tiếp, nhưng nhóm quyền
này lại là quyền tuyệt đối, mặc nhiên hình thành và được thừa nhận trong xã hội
có Nhà nước.
Nhận
thức về nhóm quyền này của NNT có ý nghĩa trong việc phát huy hiệu quả công cụ
thuế. Dù không được xác định cụ thể, nhưng việc ghi nhận các chức năng, nhiệm
vụ của Nhà nước cũng như việc điều hành NSNN hàng năm là cách thể hiện việc đảm
bảo quyền gián tiếp của NNT.
Quyền
trực tiếp - phát sinh khi tham gia vào quan hệ pháp luật thuế
Quyền
trực tiếp là quyền mà NNT có được trong quá trình thực hiện nghĩa vụ thuế.
Chúng được thừa nhận và bảo đảm thực hiện theo những quy định của pháp luật.
Tuy vậy, không thể xem việc hưởng quyền của NNT trong trường hợp này là đương
nhiên, là ngang bằng về mặt lợi ích. Đây là những quyền mà Nhà nước cho NNT
hưởng trên cơ sở điều chỉnh quan hệ pháp luật thuế cũng như đảm bảo hiệu quả
của quá trình hành thu thuế, bảo đảm vai trò của thuế như là một công cụ điều
tiết nền kinh tế, tạo sự công bằng trong xã hội. Nhà nước cho phép NNT được bảo
vệ những quyền lợi chính đáng của mình, trong những trường hợp như: nộp thuế
thừa so với yêu cầu của Nhà nước, lâm vào hoàn cảnh không thể tạo ra những lợi
ích vật chất tương ứng để nộp thuế, bị cơ quan quản lý Nhà nước áp dụng pháp
luật thuế không đúng gây thiệt hại...
Mặc dù
là quyền trực tiếp, nhưng những quyền này chỉ có thể là quyền phái sinh. Nói
cách khác đây là quyền tương đối. Điều đó có nghĩa là, NNT muốn thụ hưởng những
quyền này thì phải đã thực hiện một hoặc một số nghĩa vụ thuế và có thể phải
tiến hành các thủ tục cần thiết để đề nghị cơ quan nhà nước có thẩm quyền xem
xét quyết định. Trong một số trường hợp (cơ quan chức năng phát hiện có dấu
hiệu vi phạm phát luật thuế từ phía NNT), mặc dù NNT thoả mãn đầy đủ các điều
kiện luật định để hưởng quyền, nhưng điều đó không có nghĩa là họ mặc nhiên
được hưởng. Điều này phụ thuộc vào sự đánh giá, chấp thuận từ phía cơ quan quản
lý nhà nước. Thực thi những quyền này đòi hỏi cơ quan có thẩm quyền phải xem
xét chúng trong mối tương quan với việc đảm bảo của những chủ thể khác. Vấn đề
là mức độ thực hiện nó ra sao để đảm bảo thực thi các quyền này, đồng thời
không gây nên những tác động ngược chiều với những quyền khác. Thực thi các
quyền tự nhiên chỉ bị giới hạn trong việc bảo đảm cho các thành viên khác trong
xã hội được hưởng các quyền đó, và các giới hạn này chỉ do pháp luật quy định.
Pháp luật thuế vì thế cần ghi nhận và đặt ra giới hạn với cơ quan nhà nước có
thẩm quyền nhằm đảm bảo thực thi quyền của NNT.
2.
Một số quyền cơ bản của người nộp thuế theo pháp luật thuế
2.1. Quyền
được hướng dẫn thực hiện việc nộp thuế; cung cấp thông tin, tài liệu để thực
hiện nghĩa vụ, quyền lợi về thuế
Cơ chế một cửa đã
đi vào vận hành thống nhất trên cả nước từ 1/7/2007, song thực tế cho thấy
rằng, việc giải thích chính sách vẫn còn thực hiện ở một số bộ phận khác (kiểm
tra thuế, kê khai thuế), việc này không đơn thuần là do thói quen, và hầu hết
các vướng mắc của NNT chủ yếu vẫn được đáp ứng ở các kênh này. Sự phân tán này
ít nhiều đã tạo ra sự thiếu thống nhất trong quá trình hướng dẫn, giải thích
chính sách cho NNT, làm thiếu tin tưởng từ phía NNT đối với bộ phận một cửa,
bởi không ít trường hợp xin tư vấn chỉ để thăm dò hay đối chứng mà thôi!
Thực tế này đòi
hỏi, một mặt cần tăng cường lực lượng cán bộ có chuyên môn và phẩm chất tốt cho
bộ phận một cửa; mặt khác, phải có biện pháp để cán bộ tại bộ phận một cửa phải
là người phát ngôn duy nhất của cơ quan thuế, xét về mặt tuyên truyền - hướng
dẫn -giải thích chính sách thuế cho NNT.
Mặt khác, khi đến
cơ quan thuế để giải quyết các yêu cầu, thủ tục về thuế, NNT phải tuân thủ đúng
các quy định của cơ quan thuế, tiếp xúc trực tiếp với cán bộ thuế tại bộ phận
một cửa để được hướng dẫn và thực hiện việc nộp các hồ sơ yêu cầu và nhận kết
quả giải quyết, mọi giao dịch phải đi đúng cửa này. NNT không tự ý tiếp xúc
trực tiếp với cán bộ thuế thuộc các bộ phận chuyên môn để giải quyết yêu cầu,
thủ tục hành chính thuế, tuyệt đối không được đưa bất kỳ một khoản thù lao nào
cho cán bộ, công chức thuế mà không có trong quy định đã được công khai tại các
văn bản pháp luật và tại bảng niêm yết ở trụ sở của cơ quan thuế. NNT phải chịu
trách nhiệm trước pháp luật nếu vi phạm các quy định này.
2.2.
Quyền yêu cầu cơ quan quản lý thuế giải thích về việc tính thuế, ấn định thuế;
yêu cầu cơ quan, tổ chức giám định số lượng, chất lượng, chủng loại hàng hoá
xuất khẩu, nhập khẩu
Trường hợp NNT không thực hiện được đầy đủ
sổ sách kế toán, hoá đơn chứng từ theo quy định thì áp dụng phương pháp ấn định
thuế theo quy định của Luật Quản lý thuế. Việc ấn định phải theo đúng nguyên
tắc, trình tự và thủ tục của Luật Quản lý thuế, không phải ấn định tùy
tiện. Theo Điều 37 Luật Quản lý thuế, NNT theo phương pháp kê khai bị ấn định
thuế trong các trường hợp sau đây: không đăng ký thuế; không nộp hồ sơ khai
thuế; nộp hồ sơ khai thuế sau 10 ngày, kể từ ngày hết hạn nộp hồ sơ khai thuế
hoặc ngày hết thời hạn gia hạn nộp hồ sơ khai thuế; không khai thuế, không nộp
bổ sung hồ sơ khai thuế theo yêu cầu của cơ quan thuế hoặc khai thuế không
chính xác, trung thực, đầy đủ về căn cứ tính thuế; không khai thuế, không nộp
bổ sung hồ sơ khai thuế theo yêu cầu của cơ quan thuế hoặc khai thuế không
chính xác, trung thực, đầy đủ về căn cứ tính thuế; không phản ánh hoặc phản ánh
không đầy đủ, trung thực, chính xác số liệu trên sổ kế toán để xác định nghĩa
vụ thuế
2.3.
Quyền được giữ bí mật thông tin theo quy định của pháp luật
Thực tế
trước đây, đã có những phản ứng trái ngược trong xã hội, khi cơ quan thuế công
bố danh tính và mức thuế của những cá nhân có thu nhập cao nhất tại một địa
phương. Có ý kiến cho rằng, việc làm đó vi phạm các nguyên tắc tôn trọng và bảo
vệ bí mật đời tư, thiết lập trong luật dân sự; ngược lại, ý kiến khác, công
chúng có quyền “tò mò” về sự sung túc của người này, người nọ, bởi suy cho
cùng, sự “tò mò” ấy mang ý nghĩa lành mạnh của sự ngưỡng mộ, tôn vinh của xã
hội đối với những người đã và đang thành công bằng tài năng, trí tuệ của riêng
mình trong xã hội, nghề nghiệp. Tuy nhiên, mọi tranh cãi lúc đó về chuyện này
trên bình diện pháp lý đều vô ích, bởi luật pháp ở Việt Nam vẫn còn
loay hoay trong việc xây dựng các khái niệm đời công và đời tư của con người.
Vì lý do đó, chưa thể đặt vấn đề công khai các thông tin về tài sản cá nhân là
hợp pháp hay không (đây là nói công dân bình thường, không nói công chức từ cấp
bậc nào đó trở lên phải công khai tài sản theo quy định của Luật Phòng chống
tham nhũng).
Luật Quản
lý thuế đã có quy định, cơ quan thuế có trách nhiệm giữ bí mật thông tin của
NNT. Chẳng hạn, Điều 73 quy định: Cơ quan thuế, công chức thuế, người đã là
công chức quản lý thuế, tổ chức kinh doanh dịch vụ làm thủ tục về thuế phải giữ
bí mật thông tin của NNT theo quy định của pháp luật (trừ trường hợp, cơ quan
quản lý thuế có trách nhiệm cung cấp thông tin của NNT cho các cơ quan điều
tra, Viện kiểm sát, Tòa án; cơ quan thanh tra, cơ quan kiểm toán nhà nước; các
cơ quan quản lý khác của Nhà nước theo quy định của pháp luật; cơ quan quản lý
thuế nước ngoài phù hợp với điều ước quốc tế về thuế mà Cộng hòa XHCN Việt Nam
là thành viên).
Song,
theo kinh nghiệm của các nước phát triển, khi xã hội đã phổ biến ý thức tôn
trọng quyền làm giàu chính đáng và quyền tư hữu, thì việc công bố tài sản và
mức thuế lại có tác dụng tốt hơn là giữ bí mật về chúng, tất nhiên việc công bố
này phải có sự đồng ý của đương sự. Bởi vậy, điều cần làm, trước cả việc xây
dựng các quy tắc pháp lý cần thiết, là phổ biến quan niệm lành mạnh về quyền sở
hữu tư nhân, quyền làm giàu chính đáng, để con người tập trung sự quan tâm và
nỗ lực của bản thân vào việc làm thế nào để tự mình trở nên giàu có, hơn là vào
việc quan tâm đến sự giàu có của người khác. Với sự phổ biến của ý thức làm giàu
chính đáng, sự tò mò của xã hội sẽ tự điều chỉnh và trở nên có chừng mực. Người
có tài sản không còn cảm thấy sức ép từ sự chú ý của công chúng và hoàn toàn
thoải mái khi các thông tin về tài sản, về mức thuế đóng cho Nhà nước của mình
được công bố. Việc công bố các thông tin về tình hình tài sản của cá nhân, cũng
cần được thực hiện theo cung cách bình thường nhất trong cuộc sống, không bị
coi là chuyện giật gân.
2.4. Quyền
ký hợp đồng với tổ chức kinh doanh dịch vụ làm thủ tục về thuế
Hiện tại, hầu hết
các doanh nghiệp, nhất là những doanh nghiệp mới thành lập đều có nhu cầu được
tư vấn kê khai các loại thuế; lập báo cáo quyết toán thuế thu nhập doanh nghiệp
và thuế thu nhập cá nhân; hướng dẫn các nội dung của các luật thuế; tư vấn về
các luật thuế quốc tế; hoạch định kế hoạch tiết kiệm thuế; hỗ trợ các doanh
nghiệp giải đáp các thắc mắc trong lĩnh vực thuế... Tuy nhiên, hiện mới có một
vài doanh nghiệp kiểm toán có dịch vụ tư vấn thuế, nhưng cũng đang hoạt động
như một dịch vụ phụ trợ và chưa thu hút đông khách hàng như Công ty Kiểm toán
quốc tế Việt Nam (VIA), Công ty Kiểm toán Việt Nam (VACO); Công ty dịch vụ tư
vấn tài chính kế toán và kiểm toán (AASC).
Thực
tế, nếu doanh nghiệp hiểu biết và thành thạo trong các nghiệp vụ về thuế, có
thể tiết kiệm thuế hơn và tạo ưu thế cạnh tranh trong kinh doanh. Khả năng giảm
thuế đến mức tối thiểu của một doanh nghiệp tuỳ thuộc rất nhiều vào việc hoạch
định một chiến lược chủ động tiết kiệm thuế dựa trên sự tuân thủ các quy định
của pháp luật. Thiết nghĩ, các cơ quan chức năng nên khẩn trương nghiên cứu,
trình Chính phủ ban hành Nghị định quy định hoạt động dịch vụ tư vấn thuế.
Đồng thời, Chính phủ cần có các biện pháp xúc tiến và khuyến khích
phát triển thị trường này, nhằm tăng thêm các hoạt động tư vấn thuế rộng rãi
hơn, độc lập và khách quan hơn, nhằm đáp ứng đầy đủ quyền này của NNT.
2.5. Quyền
được bồi thường thiệt hại do cơ quan quản lý thuế, công chức quản lý thuế gây
ra theo quy định của pháp luật
Khi cơ quan thuế ra
quyết định phạt không đúng, hoặc quyết định thu sai thì NNT có quyền khiếu nại
quyết định xử lý của cơ quan này lên cơ quan quản lý cấp trên hoặc cơ quan có
thẩm quyền theo quy định pháp luật trong thời hạn 15 ngày kể từ ngày nhận được
quyết định. Khi cơ quan có thẩm quyền quyết định công nhận quyết định thu, phạt
là sai, thì trong thời hạn 15 ngày kể từ ngày nhận được quyết định của cơ quan
thuế cấp trên hoặc cơ quan có thẩm quyền thì NNT có quyền được thoái trả tiền
thuế, tiền phạt đã nộp. Mặt khác, nếu quyết định của cơ quan có thẩm quyền điều
tiết thuế sai gây thiệt hại cho NNT thì người ra quyết định còn phải bồi thường
thiệt hại và chịu trách nhiệm vật chất.
Cơ quan
quản lý thuế có trách nhiệm bồi thường cho người bị thiệt hại trong các trường
hợp sau: quyết định hoàn thuế, ấn định thuế không đúng quy định của pháp luật;
xử lý và ra quyết định xử phạt hành chính thuế sai quy định của pháp luật về
thuế; xử lý và ra quyết định cưỡng chế thi hành quyết định hành chính thuế và
các quyết định khác về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực hải quan trái
quy định; áp dụng các biện pháp ngăn chặn vi phạm hành chính không đảm bảo căn
cứ và yêu cầu theo đúng quy định của pháp luật về thuế, hải quan. Mặt khác,
trường hợp cán bộ, công chức thuế, hải quan có hành vi vi phạm pháp luật gây
thiệt hại về tiền, tài sản cho người bị thiệt hại nhưng được xác định là hoàn
toàn do lỗi của người bị thiệt hại thì cơ quan quản lý thuế không phải bồi
thường thiệt hại. Trường hợp người bị thiệt hại cũng có lỗi trong việc gây
thiệt hại thì cơ quan quản lý thuế chỉ phải bồi thường phần thiệt hại tương ứng
với mức độ lỗi của cán bộ công chức thuế, hải quan gây ra.
Để đáp
ứng quyền được bồi hoàn một cách xứng đáng, kịp thời, Bộ Tài chính cần khẩn
trương có thông tư hướng dẫn.
2.6.
Quyền yêu cầu cơ quan quản lý thuế xác nhận việc thực hiện nghĩa vụ nộp thuế
của mình
Để
quyền này được đảm bảo thực hiện một cách nhanh nhất, có thể giao nhiệm vụ này
cho bộ phận một cửa, trên cơ sở hệ thống thông tin quản lý thuế của các cấp mà
bộ phận một cửa có thể tra khảo và xác nhận, không nhất thiết phải giao cho
phòng kê khai và kế toán thuế. Trường hợp hồ sơ đề nghị xác nhận không đúng với
số liệu trong cơ sở dữ liệu của ngành thuế thì trao đổi ý kiến với phòng kê
khai và kế toán thuế để xác nhận cho NNT
2.7. Quyền
khiếu nại, khởi kiện quyết định hành chính, hành vi hành chính liên quan đến
quyền và lợi ích hợp pháp của mình
Công
tác thuế không chỉ có tuyên truyền, hỗ trợ, tuân thủ pháp luật mà còn phải giải
quyết khiếu nại, cải cách thủ tục hành chính. Tức là phải trao cho NNT quyền làm
chủ trực tiếp nhất định, và chỉ cho họ con đường pháp lý cụ thể khi có sự bất
đồng, tranh chấp về nghĩa vụ thuế với cơ quan thuế, công chức thuế theo đúng
bản chất của một nhà nước dân chủ. Theo đó, NNT có quyền khiếu nại việc cán bộ
thuế thi hành không đúng pháp luật thuế. Đơn khiếu nại được gửi đến cơ quan
thuế trực tiếp quản lý thuế trong thời hạn 30 ngày kể từ ngày nhận được thông
báo hoặc quyết định xử lý của cán bộ thuế, cơ quan thuế. Tuy nhiên trong khi
chờ giải quyết, NNT vẫn phải thực hiện theo thông báo hoặc quyết định xử lý của
cơ quan thuế, cán bộ thuế. Trong thời hạn 15 ngày kể từ ngày nhận được khiếu
nại về thuế, cơ quan thuế phải xem xét giải quyết. Đối với vụ việc phức tạp
thời gian giải quyết có thể kéo dài nhưng không quá 30 ngày. Trong trường hợp
người khiếu nại không đồng ý với quyết định của cơ quan giải quyết khiếu nại
hoặc quá hạn giải quyết mà không được trả lời thì có quyền khiếu nại đến cơ
quan thuế cấp trên trực tiếp. Quyết định của Bộ trưởng Bộ Tài chính là quyết
định cuối cùng.
Quan hệ
pháp luật thuế về bản chất là quan hệ pháp luật hành chính, do vậy, khi phát
sinh tranh chấp, NNT có thể khởi kiện theo thủ tục tố tụng hành chính để bảo vệ
quyền lợi của mình.
2.8. Quyền
tố cáo các hành vi vi phạm pháp luật của công chức quản lý thuế và tổ chức, cá
nhân khác
Tố cáo là quyền cơ
bản của mọi công dân, khi lợi ích (vật chất, tinh thần) của mình có nguy cơ bị
xâm hại từ phía công chức thuế. Do vậy, để tạo thuận lợi cho việc tố cáo các
hành vi vi phạm của công chức thuế, thực tế đang đòi hỏi cần xây dựng bản mô tả
hành vi vi phạm và chế tài đối với công chức thuế thuế một cách rõ ràng và có
hệ thống, một mặt giúp bộ máy ngành thuế hoạt động hiệu lực, hịêu quả, mặt khác
còn giúp người dân và doanh nghiệp nhận biết được hành vi nào của công chức
thuế là đúng quy định và chuẩn mực, để có cơ sở phản hồi hoặc kiến nghị một
cách thích hợp. Mặt khác, các địa chỉ tố cáo cần được thông báo đầy đủ trên các
website thuế từ Tổng cục Thuế đến các cơ quan thuế địa phương.
Tóm
lại, NNT khi tham gia vào quan hệ pháp luật thuế vừa có quyền tuyệt
đối, vừa có quyền tương đối. Quyền tương đối là quyền trực tiếp được pháp luật
thể hiện trong các quy phạm pháp luật cụ thể và là quyền có điều kiện của NNT.
Ngay cả khi NNT được Nhà nước công nhận những quyền này, nó cũng mang tính
quyền uy, ban phát từ phía Nhà nước. Bên cạnh quyền cơ bản đã đề cập ở trên,
chúng ta còn có thể xem xét thêm một số quyền khác; như đư���c khen thưởng, được
bồi thường, được áp dụng theo nguyên tắc có lợi... Tuy nhiên những quyền này
hiện được pháp luật đề cập hết sức chung chung hoặc không đề cập. Vì lẽ đó,
theo chúng tôi, cần phải có cơ sở pháp lý rõ ràng hơn trong việc xác định thời
điểm tham gia quan hệ pháp luật thuế, thời điểm được thực thi quyền của NNT.
Điều đó cho phép NNT có quyền giải phóng mình khỏi những nghĩa vụ thuế đã hoàn
thành, có quyền được hưởng nguyên tắc có lợi của pháp luật một khi Nhà nước
thay đổi chính sách hoặc pháp luật thuế mà gây thiệt hại cho NNT. Việc quan tâm
điều chỉnh các quyền trực tiếp của NNT cho phép tạo ra sự dân chủ, bình đẳng
trên cơ sở giải quyết hài hoà các lợi ích xã hội, đảm bảo các điều kiện cần
thiết để xây dựng một cơ chế pháp lý hoàn chỉnh góp phần phát triển kinh tế,
nâng cao ý thức và đời sống xã hội. /.
Trọng Bảo
Nguồn sưu tầm
(SUNLAW FIRM: Bài
viết được đăng tải nhằm mục đích giáo dục, phổ biến, tuyên truyền pháp luật và
chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước không nhằm mục đích thương mại. Thông tin nêu trên chỉ
có giá trị tham khảo và có thể một số thông tin pháp lý đã hết hiệu lực tại
thời điểm hiện tại vì vậy Quý khách khi
đọc thông tin này cần tham khảo ý kiến luật sư, chuyên gia tư vấn trước khi áp
dụng vào thực tế.)
--------------------------------------------------------------------------------
Quý khách có nhu cầu tư vấn pháp luật, Hãy liên hệ trực tiếp với Chúng tôi:
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN PHÁP LUẬT MIỄN PHÍ (24h/7):19006816
Gửi câu hỏi trực tiếp qua Email: contact@sunlaw.com.vn
Tham khảo thông tin pháp lý website : http://www.sunlaw.com.vn
Copyright © SUNLAW FIRM 2009
--------------------------------------------------------------------------------